Tây Du Ký
Tây Du Ký là một pho tiểu thuyết hoạt kê tài tình nhất của Trung Hoa trong
đó xen lẫn một cách hồn nhiên những gì sâu sắc nhất mà cũng tầm thường nhất, cao siêu nhất mà cũng ngu ngốc nhất. Bởi vậy nó
đã thỏa mãn
được mọi từng lớp con người trong xã hội, từ bậc
đại trí
đến những bậc bình dân: Già trẻ, bé lớn,
đàn ông,
đàn bà, con trai, con gái không ai
đọc
đến mà không cười...
Tôn Ngộ Không là một con khỉ
đá (thạch hầu) tượng trưng bộ óc thông minh, tài năng quán thế và
đầy ngạo nghễ của lý trí, với tham vọng chinh phục tất cả ngoại vật không bao giờ biết dừng (ngày nay gọi là khoa học vạn năng chinh phục cả không gian và thời gian). Tam Tạng, tượng trưng tâm
đạo, chất phác thật thà (
đạo học). Cả hai
đại diện cho Trí (Ngộ Không) và Tâm (Tam Tạng). Bát Giới, tượng trưng thị dục vô bờ bến của thú tính nơi con người. Sa Tăng thật thà chất phác hơn, là sức chịu
đựng nhẫn nại của phần thể xác. Cả bốn thầy trò là bốn yếu tố chính trong con người: Bốn người ký thực là một. Thiếu một, tập
đoàn này không sao
đi
đến Tây Phương cực lạc... Pascal ví người ta có hai phần: Một ông thánh và một con thú. Phần Thánh là Tam Tạng và Ngộ Không (Tâm và Trí). Thị dục là phần con thú trong người
đó là Bát Giới. Cho nên, dù là bậc thánh như Tam Tạng thường cũng hay nghe lời thị dục hơn là lý trí. Tam Tạng thường hay thiên vị Bát Giới hơn Ngộ Không. Bản tính loài người là vậy.
Bài văn trên
đây miêu tả một cách hết sức khôi hài và có duyên cái tính tự cao tự
đại của con người sống bằng Trí và cái tinh thần u mặc tế nhị của Phật Tổ Như Lai
Nhà Phật chuyên về huyền tướng: Cân
đẩu vân của Tề Thiên với một cái nhảy
đến mười ngàn tám trăm dặm, vậy mà cũng không thoát khỏi bàn tay của Như Lai. Không còn gì khôi hài bằng
Ai kia bên trời Tây
đã tự hào chủ trương "thủy tổ loài người là khỉ", nhưng lại bị người
đạo
đức hương nguyện trách cứ vì
đã
đánh mất nguồn gốc thiêng liêng của loài người, nghĩ thật oan uổng và hài hước! Phải nói, họ
đã bắt chước người Đông phương mà không dè!
Người Đông phương sở dĩ có chỗ khác biệt với người Tây phương thì hài hước mà Tây phương thì trang nghiêm. Bởi vậy người Tây phương
đọc Tây Du Ký thì cười mà
đọc Darwin thì giận: Tổ tiên loài người lẽ nào là con thú? Nếu nói như Đông phương, con người là cả bốn thầy trò Tam Tạng, Ngộ Không, Sa Tăng và Bát Giới, hoặc nói như Pascal: "Con người không phải là một vị thánh, cũng không phải là một con thú, mà là cả hai"
Nguyễn Hùng @ 20:34 02/07/2010
Số lượt xem: 503
- Cầu Cho Bạo Chúa Sống Lâu.- Cầu Nước Trường Sinh (02/07/10)
- Thịt Cừu Non - Quên Thầy (02/07/10)
- Cái Cười Của Thánh Nhân (02/07/10)
- Pháp Thuật Cao Cường (02/07/10)
- HÃY CƯỜI THẬT TO. (20/06/10)






