Cầu Cho Bạo Chúa Sống Lâu.- Cầu Nước Trường Sinh
Có một lão bà ở Syracuse. Lúc bấy giờ vua Dennys trị dân tàn bạo một cách không thể nói.
Thiên hạ
đều cầu khẩn cho vua chóng chết.
Thế mà lão bà sáng nào cũng vào giáo
đường cầu nguyện cho bạo chúa sống lâu. Hơn nữa lại còn vái lạy thần linh, nếu có làm chết xin làm chết mình thay cho hôn quân.
Vua biết tin lấy làm lạ lùng quá, bèn vời lão vào hỏi cho rõ lý do. Lão bà nói:
- Tôi nay không có xuân xanh nữa! Trước
đây, khi tôi còn trẻ, nước tôi
đã phải gặp hôn quân vô
đạo, thật là khổ sở vô cùng. Tôi cầu nguyện cho nước thoát khỏi hôn quân. Sau
đó kẻ hành thích vua khác lên kế nghiệp. Ngờ
đâu lại tàn bạo hơn vua trước. Tôi lại nghĩ, giả sử vua này chết
đi, thì có lẽ nhân dân thoát khỏi lầm than. Hay
đâu vua ấy qua
đời, thì
đến bệ hạ lên ngôi, thiên hạ lại lầm than nhiều hơn các
đời vua trước nữa. Lấy
đó mà suy, thì
đời sau chắc hẳn vua lại còn tàn ác hơn
đời này. Sở dĩ tôi cầu nguyện
đem thân này thế cho nhà vua
được trường thọ là
để trì hoãn
được cuộc thay
đổi ấy ngày nào hay ngày
đó!
Lời bàn:
Câu chuyện bắt
đầu là
đã có sự bất ngờ. Và từ bất ngờ này
đến bất ngờ khác, ta
đi
đến một bất ngờ vô cùng hài hước này: Trong khi ai ai cũng
đều cầu mong cho bạo chúa chết
đi, lại có một bà lão vái van cho bạo chúa sống lâu, và nếu cần, chết thế cho bạo chúa
Nhất là câu giải thích cuối cùng của lão bà, thì quả là
điều mà không ai tưởng tượng. Phải chăng
đó là lời nói của một tâm hồn tuyệt vọng hay một tiếng cười nghịch ngợm chua chát, vô cùng can
đảm,
để mà
đùa cợt với cuốc
đời?
Sau hồi ngạc nhiên và thỏa mãn với câu "chửi" táo bạo vào mặt hôn quân, ta cảm thấy có một ý vị sâu sắc trong lời nói
đầy kinh nghiệm và "khôn ngoan" của lão bà. Lúc bà còn trẻ tuổi, bà cũng tin rằng hễ giết
được bạo chúa thì thay
đổi
được cuộc diện xã hội tức khắc. Nhưng, qua bao nhiêu lần thay
đổi, bà lại thấy xã hội này càng
điêu linh thống khổ hơn. Nay bà
đã già rồi, với bao kinh nghiệm
đã trải qua, bà không còn ảo vọng nữa
Cầu Nước Trường Sinh
Đêm ấy, bốn thầy trò Tam Tạng
đang yên giấc thì bỗng vào khoảng canh hai, có tiếng chiêng mõ vọng lại inh ỏi.
Tôn Hành Giả lén ngồi dậy, mặc áo, nhảy lên mây trông xuống, thấy bên mé Nam
đèn
đuốc sáng lòa, có một
đạo sĩ
đang
đứng lễ bái trên
điện Tam Thanh.
Ba vị tiên ông
đang mặc áo bát quái
đứng
độc thần chú. Hai bên bảy tám tên
đồ
đệ
đánh trống và dâng hương.
Tôn Hành Giả tức cười muốn hiện xuống tìm cách phá chơi cho bõ ghét. Nhưng một mình e làm không nên việc, liền vội trở về rủ Bát Giới, Sa Tăng.
Tôn Hành Giả lén vỗ Sa Tăng dậy nói nhỏ:
- Ngộ Tịnh! Mau thức dậy, ta có chuyện này hay lắm!
- Sư huynh không ngủ sao!
Tôn Hành Giả nói:
- Mau ngồi dậy lén cùng ta
đi dự tiệc.
Sa Tăng hỏi:
- Tiệc gì lúc canh ba này?
Tôn Hành Giả nói:
- Tại miếu Tam Thanh,
đạo sĩ
đang lập
đàn làm chay cúng tế. Trên bàn thờ có hơn bảy chục cân bánh in, còn bánh bao thì nhiều lắm. Đó là chưa kể
đến các thứ trái cây bày la liệt! Sư
đệ hãy cùng ta
đến
đó hưởng cho mau, kẻo chúng cúng xong, dọn hết.
Bát Giới nghe bàn, vụt ngồi dậy nói:
- Sao không kêu tôi
đi với?
Tôn Hành Giả nói nhỏ:
- Đừng có om sòm mà thầy thức dậy. Muốn ăn thì lén
đi theo ta.
Ba người bò ra khỏi phương trượng,
đằng vân
đến miếu Tam Thanh.
| Cái Cười Của Thánh Nhân | Nguyên Tác: Nguyễn Duy Cần |
Bát Giới thấy bánh trái
để trên bàn cúng nhiều quá muốn xáp vào làm hỗn. Tôn Hành Giả nắm lại, bảo rằng:
- Đừng có ham ăn làm liều hỏng cuộc! Cứ
để cho nó tan lễ rồi sẽ tính.
Dứt lời bắt ấn, niệm chú, hớp một hơi gió bên hướng Tốn thổi ngay vào. Tức thì gió ầm ầm nổi lên làm tắt
đèn, bay tượng hết.
Các
đạo sĩ thất kinh hồn vía. Hổ Lực
đại tiên nói:
- Trận cuồng phong to quá, làm
đổ cả cỗ bàn. Thôi chúng ta
đi nghỉ, ngày mai sẽ tụng kinh bổ khuyết.
Các
để tử tuân lệnh,
để cả
đồ
đạc y nguyên kéo nhau
đi ngủ.
Tôn Hành Giả cười khúc khích, nắm tay Sa Tăng và Bát Giới kéo lại nói nhỏ:
- Bây giờ thì cứ tha hồ mà xơi!
Ba người nhảy phóc lên bàn, mò trúng món gì thỉnh món ấy.
Bát Giới lăng xăng chạy bên này, nhảy bên kia, Tôn Hành Giả nói:
- Đừng có bốc hốt như con nít, hãy ngồi ăn cho tề chỉnh.
Bát Giới nói:
- Đã ra thân ăn vụng mà còn nói gì
đến lễ nghi. Ăn ngốn ngấu cho xong, chúng nó hay
được, mất ăn cả lũ.
Tôn Hành Giả hỏi:
- Ba cái cốt Tam Thanh ở
đâu?
Bát Giới
đưa tay
đỡ mấy pho tượng lên, nhìn mặt, rồi nói:
- Đây là cốt ông Nguyên Thủy, chúng ta
đặt ngồi giữa,
đây là cốt ông Thái Thượng Lão Quân chúng ta
đặt ngồi bên hữu, còn
đây là cốt ông Linh Bửu Thiên Tôn, chúng ta
đặt ngồi bên tả.
Tôn Hành Giả nói:
| Cái Cười Của Thánh Nhân | Nguyên Tác: Nguyễn Duy Cần |
- Chúng ta phải giấu ba cốt tượng này, rồi hiện hình ba vị Tam Thanh thì ngồi ăn mới yên ổn.
Bát Giới nghe nói
đắc ý nhảy lên lấy mỏ ủi ngã cốt ông Thái Thượng xuống và mỉa mai nói:
- Thôi! Ông ngồi
đã mãn tiệc rồi, xin tránh chỗ cho tôi làm ba miếng.
Sa Tăng cũng bắt chước Bát Giới xô ngã tượng Linh Bửu, rồi hiện hình ngồi trên
đài.
Tôn Hành Giả nói:
- Không xong! Đừng làm biếng. Hãy giấu mấy cốt tượng kia
đã, kẻo chúng thấy thì bể chuyện.
Bát Giới nói:
- Ba cái cốt to thế kia biết chỗ nào mà giấu?
Tôn Hành Giả nói:
- Ta thấy mạn bên trái gần
đây có cái ao,
đưa cả xuống tiện lắm.
Bát Giới nhảy xuống, hai tay rinh ba cốt tượng
đem thả ùm xuống ao, rồi bôn ba trở về ngồi vào chỗ mình.
Tôn Hành Giả chỉ ăn toàn trái cây. Sa Tăng, Bát Giới thì món nào cũng hảo cả. Ba người làm một hơi, cỗ bàn sạch bách.
Giữa lúc
đó, bất ngờ có tên tiểu
đạo sĩ, vì bỏ quên cái
đẩu trên bàn nên ra
đó mà kiếm.
Vừa bước lên
đàn, chợt nghe có hơi thở như hơi người và có tiếng chép miệng, tên tiểu kinh hoàng quay lưng lại, thì vừa giậm phải vỏ chuối trợt té chổng giò.
Bát Giới không nhịn
được cười, phá lên cười ha hả.
Tên tiểu
đạo sĩ hoảng vía, vừa chạy vừa la.
Ba vị
đạo sĩ còn thức, nghe la, bước ra hỏi:
- Việc gì thế?
| Cái Cười Của Thánh Nhân | Nguyên Tác: Nguyễn Duy Cần |
Tiểu
đạo sĩ thưa:
- Thầy ôi! Không xong. Đệ tử bỏ quên cái
đẩu trên
đàn nên ra kiếm, nghe có tiếng người thở và tiếng cười sằng sặc ở trên bàn.
Ba
đạo sĩ nổi giận, hét:
- Hãy thắp
đèn lên, tà ma ở
đâu dám lộng hành như vậy!
Trông thấy ánh
đèn lấp loáng, Tôn Hành Giả
đưa tay nắm lấy Sa Tăng, Bát Giới giữ lại.
Hai người hiểu ý, ngồi im không dám hành
động.
Các
đạo sĩ gọi
đèn khắp nơi, tìm không thấy gì cả. Lộc Lực Đại Tiên nói:
- Không thấy người nào
đến
đây, cớ sao cỗ bàn
đếu mất hết.
Hổ Lực Đại Tiên tức giận, rọi
đèn khắp nơi, thấy vỏ trái cây lột bỏ ê hề, còn bánh bao chỉ còn mấy cái, lẩm bẩm:
- Lạ lắm! Ít ra thì cũng có kẻ nào lẻn vào
đây ăn mới có dấu vết này chứ!
Dương Lực Đại Tiên nói:
- Sư huynh
đừng nghi ngại. Có lẽ vì chúng ta lòng thành nên Tam Thanh tổ sư gián hạ nhậm lễ, sẵn dịp ngài còn
đây, chúng ta lạy xin tiên
đơn dâng cho trào
đình, kẻo lâu nay ao ước.
Hổ Lực Đại Tiên khen phải, liền khiến các
đệ tử gióng trống lên
để cầu
đảo.
Hổ Lực Đại Tiên quỳ trước bàn thờ van vái:
- Vua Xa Trì lâu nay ao ước
được kim
đơn, xin tổ sư ban ơn huệ.
Bát Giới bấm tay Tôn Hành Giả nói nhỏ:
- Biết như vầy lúc nãy
đừng ăn ráng, cứ ra về cho sớm có hơn không. Ăn thêm một chút ít không thắm vào
đâu mà mang họa!
Tôn Hành Giả bấm tay Bát Giới bảo im lặng, rồi lên giọng:
| Cái Cười Của Thánh Nhân | Nguyên Tác: Nguyễn Duy Cần |
- Các tiểu tiên
đừng lạy nữa. Chúng tôi vừa dự yến ở nơi bàn
đào về
đây không có
đem theo linh
đơn
được. Dịp khác sẽ cho.
Các
đạo sĩ nghe tượng Tam Thanh trỗi giọng sợ run lập cập. Nhưng khi nghe hết câu, mừng rỡ quỳ lại và nói:
- Thiên Tôn ít khi giáng lâm khó có dịp
đệ tử
được hầu, xin Thiên Tôn thương tình
đệ tử.
Hổ Lực Đại Tiên quỳ lại, nói tiếp:
- Đệ tử hằng mong ước
được vài giọt nước kim
đơn uống
để cho sống lâu, Thiên Tôn
đã giáng lâm, lẽ nào không thương tưởng!
Sa Tăng bấm Tôn Hành Giả nói nhỏ:
- Bọn này có lẽ thích nước tiên
đơn lắm, nên cầu xin mãi. Chúng ta tiếc gì mà không cho.
Tôn Hành Giả hiểu ý, cất giọng nói:
- Chư
đệ tử
đã thành tâm, lập
đài cầu nguyện. Thôi ta cũng vui lòng
để lại
đây một ít cho chư
đệ tử dùng.
Các
đạo sĩ
đồng quỳ lạy tạ ơn, và nói:
- Thiên Tôn rủ lòng thương như vậy, từ nay triều
đình tất trọng
đạo ta!
Tôn Hành Giả nói:
- Các ngươi hãy
đem
đồ
đựng lạy
đây!
Ba vị Tiên ông liền
đứng dậy khiêng một cái ché lớn
để trước bàn tượng, còn bọn
đệ tử
đứa thì bưng chậu,
đứa thì rút bông lấy chân lạc bình
để phụ vào.
Tôn Hành Giả nói:
- Các ngươi di tản hết,
để ta dùng phép trao nước linh
đơn. Nếu kẻ nào rình xem sẽ bị
đui mắt.
Các
đạo sĩ vâng lời lánh mặt nơi khác.
Tôn Hành Giả
đứng dậy, với lấy chân lạc bình vén quần
đái vào
đấy
đầy nhóc.
| Cái Cười Của Thánh Nhân | Nguyên Tác: Nguyễn Duy Cần |
Bát Giới nói:
- Tôi cũng thốn bụng, cho tôi
đái với,
được chăng?
Tôn Hành Giả chỉ cái ché cho Bát Giới. Bát Giới xổ một hơi hơn nữa ché. Sa Tăng cũng phụ vào.
Xong, Tôn Hành Giả gọi các
đạo sĩ
đến lãnh "nước linh
đơn".
Các
đạo sĩ lật
đật chạy
đến cuối
đầu lạy tạ, rồi bưng chậu, ché, và chân lục bình xuống dưới
đàn.
Hổ Lực bảo
đệ tử
đem chén chung lại, rót uống một hớp.
Vừa nuốt khỏi cổ, Hổ Lực vừa chùi miệng và nhăn mặt.
Lộc Lực lấy làm lạ, hỏi:
- Kim
đơn là thuốc tiên, uống ngon lắm, cớ sao lại cau mày?
Hổ Lực
đáp:
- Không ngon! Hơi khai!
Lộc Lực không tin, lấy chén múc vào chậu uống một hớp, rồi cũng nhăn mặt, nói:
- Có hơi nước
đái heo!
Tôn Hành Giả nghe nói biết
đã bại lộ, liền hiện nguyên hình, nạt lớn rằng:
- Chúng bây là những
đứa ngu muội. Đó là nước
đái của ta,
đâu phải kim
đơn mà uống?
Ba vị tiên ông thất kinh, hét:
- Mày là ai lại
đến
đây vô lễ
đến thế?
Tôn Hành Giả cười ha hả, nói:
- Ta là Tề Thiên, theo thầy ta
đến Tây Phương thỉnh kinh, nhân qua
đây thấy các ngươi thết tiệc, ghé vào ăn uống cho vui. Bởi vì các người khẩn khoản cầu xin kim
đơn, nên ta mới cho một ít nước tiểu làm kỷ niệm.
Các
đạo sĩ nổi giận, kẻ xách chổi
đập, người vác gạch ngói liệng. Ba anh em Tôn Hành Giả vội vã
đằng vân bay về.
Lời bàn:
Câu chuyện "Cầu thuốc trường" trên
đây trong Tây Du Ký quả là một câu chuyện có tính cách u mặc thượng thừa có công dụng lập tức.
Tây Du Ký "cười" tất cả, không
đề cao bất cứ thứ gì, Phật tổ cũng không tha, Đạo gia cũng bất kể. Trong nền văn học u mặc của Trung Hoa, riêng tôi cho nó là một kỳ quan hiếm có. Phải tinh thông Tam Giáo, uyên bác Tam Huyền mới có thể hiểu
được những nghĩa sâu kín chứa
đựng trong bộ truyện phi thường này.
Nhiều nhà phê bình của ta luận về tác phẩm này
đã nhìn bằng cặp mắt thật thà của các nhà luân lý, như chê rằng Phật tổ mà còn nói láo v.v... họ làm gì hiểu nổi phần u mặc thượng thừa của Tây Du Ký. Thật
đáng tiếc.
Nguyễn Hùng @ 20:25 02/07/2010
Số lượt xem: 1584
- Thịt Cừu Non - Quên Thầy (02/07/10)
- Cái Cười Của Thánh Nhân (02/07/10)
- Pháp Thuật Cao Cường (02/07/10)
- HÃY CƯỜI THẬT TO. (20/06/10)
- Biếm họa về trận hòa của ĐT Anh trước Mỹ (15/06/10)






