Cái Cười Của Thánh Nhân
| Nguyễn Duy Cần |
Học Bắn Cung
Kỷ Xương vào hầu Phi Vệ, xin học phép bắn cung.
Phi Vệ bảo:
- Anh phải học không
được chớp mắt trước, rồi sau mới học bắn
được.
Kỷ Xương vâng lời trở về, ngày ngày nằm dưới cái khung cửi của vợ, giữa chỗ gọng máy
đưa lên xuống. Hai năm sau, thành quen mắt, cho dù cho cái
đầu dùi
đâm vào, cũng không chớp mắt nữa.
- Chưa
được. Anh còn phải học nhìn. Bao giờ nhìn vật nhỏ như to, nhìn vật tối như sáng, thì bấy giờ
đến
đây, ta sẽ dạy.
Kỷ Xương lại vâng lời trở về, bắt một con rận treo trước cửa sổ, ngày
đêm nhìn vào. Sau mười hôm mỗi ngày nhìn thấy một to. Sau ba năm, nhìn thấy to bằng cái bánh xe. Bấy giờ trông vật gì cũng to như núi, như gò cả. Kỷ Xương bèn làm một chiếc cung nhỏ bằng sừng, mũi tên bằng
đầu kim, bắn trúng giữa bụng con rận. Đến thưa chuyện với Phi Vệ. Phi Vệ mừng bảo:
- Anh
đã học
được rồi
đó!
Kiêu Căng Là Gì?
Một vị tể tướng
đời Đường rất giỏi về chính trị, lại cũng là một vị tướng lừng danh. Người
đương thời xem ông là một vị anh hùng dân tộc. Nhưng bao nhiêu danh vọng ấy không ngăn cản ông say mê
đạo Phật một cách rất cung cúc.
Thầy của ông là một vị
đạo cao tăng phái Thiền, thầy trò tâm
đắc lắm, không phân biệt tước quyền.
Ngày kia, ông hỏi sư phụ:
- Thưa thầy, xin thầy cắt nghĩa cho
đệ tử biết "ngã mạn" là gì?
Mặt của sư phụ
đổi sắc, trợn mắt, hỏi với một giọng khinh mạn:
- Mi hỏi ta gì
đó,
đồ ngu!
Cử chỉ và lời nói bất ngờ ấy làm cho gương mắt tể tướng
đỏ lên.
Bấy giờ nhà sư mỉm cười, bảo nhẹ:
- Thưa,
đó là"ngã mạn" ạ!
Cá Vui
Trang Tử cùng Huệ Tử
đứng chơi trên cầu hào thành. Trang Tử nói: Cá xanh bơi lội thung dung. Cá vui
đó.
Huệ Tử nói:
- Ông không phải cá, sao biết cá vui?
Trang Tử nói:
- Ông không phải tôi, sao biết tôi không biết!
Huệ Tử nói:
- Tôi không phải ông, nên không thể biết
được ông, còn ông không phải cá, ông cũng không sao biết
được cái vui của cá.
Trang Tử nói:
- Xin xét lại câu
đầu. Ông hỏi tôi làm sao biết
được cá vui? Đã biết là tôi biết, ông mới có hỏi "làm sao mà biết"... Thì
đây, làm thế này: Tôi
đứng trên hào thành mà biết
được.
Cười Người Khóc
Cảnh Công nước Tề
đi chơi núi Ngưu, trèo lên mặt thành,
đứng ngắm trông rồi tràn trề nước mắt:
- Đẹp quá chừng, nước ta thật là sầm uất, thịnh vượng! Thế mà nỡ nào một tuổi, một già, bỏ nước này mà chết
đi. Giả sử xưa nay người ta cứ sống mãi, ta quyết không bỏ nước Tề mà
đi nơi khác
Lũ Sử Không, Lương Khưu Cứ thấy vua khóc, cũng khóc theo:
- Chúng tôi
đội cơm vua có cơm rau mà ăn, có ngựa hèn, xe xấu mà cưỡi, cũng còn chẳng muốn chết, huống chi nhà vua
Một mình Án Tử
đứng cạnh, cười!
Cảnh Công gạt nước mắt, hỏi:
- Quả nhân hôm nay
đi chơi thấy cảnh mà buồn. Không và Cứ
đều theo quả nhân mà khóc, một mình nhà ngươi cười, là cớ làm sao?
Án Tử thưa:
- Nếu người giỏi mà giữ
được mãi nước này thì Thái Công, Hoàn Công
đã giữ mãi. Nếu người mạnh mà giữ mãi
được nước này, thì Trang Công, Linh Công
đã giữ mãi. Mấy vua ấy mà giữ mãi, thì ngày nay chắc vua
đang mặc áo tơ,
đội nón lá,
đứng ở giữa cánh
đồng, lo việc ruộng nương, có
đâu
được chỗ này mà
đứng, có còn rỗi
đâu mà lo
đến cái chết. Chỉ vì hết
đời này
đến
đời kia, thay
đổi mãi mới
đến lượt nhà vua, mà nhà vua lại than khóc thì quả là lạ thật! Bởi thấy bầy tôi siểm nịnh, cho nên tôi cười.
Cảnh Công nghe nói, rót chén rượu tự phạt, rồi tự phạt luôn Không và Cứ mỗi người một chén.
Đưa Nhau Ra Tòa
Một phú thương kia
đi ngang qua làng nọ, thấy một
đứa bé gái ngộ nghĩnh rất vừa lòng, bèn
đem tiền bạc lại
đóng cho cha mẹ em bé ấy
để xin cưới khi em lên mười lăm tuổi. Rồi anh ta ra
đi.
Cô bé
đến tuổi. Có người con trai trong làng vừa ý,
đem tiền
đến xin cưới.
Sau ngày cưới, anh phú thương lại trở về,
đòi cưới cô gái. Anh hỏi chàng trai:
- Tại sao anh cướp vợ tôi?
Chàng trai bảo:
- Ai cướp vợ ông? Lúc trước, khi ông cưới xin, cô ấy chỉ là một
đứa bé lên năm. Vợ tôi bây giờ là một cô gái mười lăm. Đâu phải là cô bé năm tuổi khi xưa của ông!
Bèn
đưa nhau ra tòa.
Một người kia
đến một trại bán sữa tươi, mua một lon sữa.
Mắc việc phải sang làng bên cạnh, anh gửi lon sữa cho người chủ trại, hẹn khi trở về sẽ lấy:
Vài hôm sau, trở lại thì sữa
đã
đông
đặc và phai màu. Anh ta không chịu lấy:
- Đâu phải thứ sữa mà tôi
đã mua hôm trước!
Người chủ trại bảo:
- Thì chính lon sữa của anh, tôi có thay
đổi gì
đâu!
Hai bên không ai chịu thua ai, cùng
đem nhau ra quan phân xử.
Nguyễn Hùng @ 20:13 02/07/2010
Số lượt xem: 444
- Pháp Thuật Cao Cường (02/07/10)
- HÃY CƯỜI THẬT TO. (20/06/10)
- Biếm họa về trận hòa của ĐT Anh trước Mỹ (15/06/10)
- Thưa các đồng chí chưa bị lộ! (07/06/10)
- 'Em đã trải qua nhiều đời cô giáo...' (31/05/10)






