Thơ nhí nhảnh

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Hùng (trang riêng)
Ngày gửi: 16h:23' 22-04-2010
Dung lượng: 11.0 KB
Số lượt tải: 27
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Hùng (trang riêng)
Ngày gửi: 16h:23' 22-04-2010
Dung lượng: 11.0 KB
Số lượt tải: 27
Số lượt thích:
0 người
CHUYỆN CÔ NƯƠNG VÀ... MỤN!
Me Rẫy
Cô nương thuở còn mười sáu
Mặt tươi như bóc hột gà
Đột nhiên tới năm mười bảy
Cái gì nó nổi trên da!
Đầu tiên chỉ đôi ba chấm
Nương soi gương buổi hai lần
Lần hồi tới năm bảy chấm
Nương đi đâu cũng trùm khăn!
Còn chi là duyên con gái
Hình như cả phố nhìn mình
Nửa đêm nương ngồi bật dậy
Soi gương nặn sạch sành sanh
Sớm mai nương rờ quanh mũi
Chỗ u, chỗ cục, chỗ lồi
Nương cúp luôn hai buổi học
Bạn bè kéo đến rỉ tai...
Nương khiêng về nhà một giỏ
Dưa leo, kem, thuốc, hột gà
Sáng đắp, chiều bôi, tối xức
Vở bài không quý bằng... da!
Bây giờ cô nương ra phố
Con nít theo sau một đoàn!
Bây giờ cô nương tới lớp
Nghe giảng như người cung trăng!
LỜI "VÀNG"
Nguyễn Thiệu Thành
Chiều nay qua ngõ nhà nàng
Bỗng đâu nghe tiếng oanh vàng dặn em :
"Phim này chị quyết phải xem
Ở nhà nhớ nấu cơm giùm nghen cưng!
Trên bàn có cái bánh chưng
Sàn nhà nhớ quét, chớ đừng ham ăn.
Ba về nhớ phải lăng xăng
"Chị con đi học lấy bằng Anh Văn"
Đồng hồ xoay bốn vòng lăng
Chị về chị thưởng... hai ngàn bánh nghen
Phận em ngoan ngoãn chị khen
Không nghe bà nhéo cho chừa. Rõ chưa?".
Nghe lời như sấm ban trưa
Mai sau cưới "dzợ", tôi chừa nàng ra.
CHUYỆN ÔNG
Bụi Đỏ
Vắng ông, tôi sướng bao nhiêu!
"Cái loa di động" nhiều chiều nhột tai
Bữa nào ông cũng phát hoài
Toàn là chuyện của người ngoài... Than ôi!
Nào là ghép cặp ghép đôi
Ngồi bên tui muốn rã rời óc luôn.
Hình như ông chẳng biết... buồn!
Nói cười, cười nói, cứ luôn cái mồm.
Góc trong còn đỡ om sòm
Bàn trên, bàn dưới ồm ồm ông... khua
Đụng ông, ông chẳng chịu thua
Cái chày cãi cối chẳng chừa một ai
Người chi hễ nói, nói dai
Chuyện tui, ông lấy đề tài xỏ xiên?
Giá như ông vắng triền miên
Lớp mình chắc bớt kẻ điên vì... ồn!
CHUYỆN MƯỢN SÁCH
Bụi Đỏ
Đột nhiên ông mượn sách tôi
Rồi ghi dzô đó những lời nhít nhăng
Trời sinh cái tính... "tăng tăng"
Lại còn xấu miệng lằng nhằng thiệt dai.
Không cho ông mượn... điếc tai
Mà cho ông mượn chỉ hoài của thôi!
Sách tui đâu phải đồ chơi
Ông dzô, ông ném, rách rời bìa ra.
Cớ chi ông chép bài ca
Thả thơ con cóc nhảy ra... buồn cười!
Đã dzậy còn mắc bệnh lười
Hứa trả ngày một, ngày mười mới đưa
Biết vậy chẳng dại dây dưa
Vừa đau lòng sách lại vừa... hao hơi!
Ừ! THÌ THÂN EM
N. V. T
Thân em như một củ mài
Buồn buồn anh nhổ quăng dài trên nương
Thân em - lóng lánh giọt sương
Đưa tay anh búng xuống đường vỡ tan
Thân em như một cục than
Bếp gas hiện đại - không màng tới đâu
Thân em như cỏ chân cầu
Mấy thằng con nít đạp nhàu đi qua...
Thân em như một trái cà
Anh đem xắt lát để mà ăn chơi
Thân em là cá đang phơi
Ương... ương, dở... dở - chả mời được ai
Thân em như quả ớt cay
Hít hà anh nuốt chỉ vài giây thôi
Thân em là áng tơ trời
Buồn buồn anh nối... phơi nồi phơi niêu
Thân em là chiếc lá chiều
Giận lên anh đã đá liều... xuống mương.
ÔI TRỜI THÂN ANH...
Nguyễn Huỳnh An Thơ
Thân anh như mấy củ khoai
Sáng sáng em đói, em nhai đỡ lòng
Thân anh như cỏ ngoài đồng
Buồn thì em nhổ, em trồng rau răm
Thân anh như cọng bánh tằm
Bữa nào nổi giận, em ngâm xuống sình
Thân anh như đám lục bình
Heo mà có đói, em... "rinh" vô chuồng!
Thân anh như ổ bánh mì
Em mà đói bụng, nhăm nhi cầm chừng
Thân anh như mấy củ gừng
Hôi rình, em chả có ưng tí nào
Thân anh như bịch me ngào
Chỉ cần ba phút, em "xào" hết trơn
Thân anh như sợi dây đờn
Khi vui em gảy, khi hờn em quăng
Thân anh như cánh buồn căng
Em thổi một cái là... văng lên bờ!
NHÂN TÀI TRONG LÁ Ủ
Trần Thị Thu Ba
Sáng nay trời lạnh thấu xương
Nàng lười đi
Me Rẫy
Cô nương thuở còn mười sáu
Mặt tươi như bóc hột gà
Đột nhiên tới năm mười bảy
Cái gì nó nổi trên da!
Đầu tiên chỉ đôi ba chấm
Nương soi gương buổi hai lần
Lần hồi tới năm bảy chấm
Nương đi đâu cũng trùm khăn!
Còn chi là duyên con gái
Hình như cả phố nhìn mình
Nửa đêm nương ngồi bật dậy
Soi gương nặn sạch sành sanh
Sớm mai nương rờ quanh mũi
Chỗ u, chỗ cục, chỗ lồi
Nương cúp luôn hai buổi học
Bạn bè kéo đến rỉ tai...
Nương khiêng về nhà một giỏ
Dưa leo, kem, thuốc, hột gà
Sáng đắp, chiều bôi, tối xức
Vở bài không quý bằng... da!
Bây giờ cô nương ra phố
Con nít theo sau một đoàn!
Bây giờ cô nương tới lớp
Nghe giảng như người cung trăng!
LỜI "VÀNG"
Nguyễn Thiệu Thành
Chiều nay qua ngõ nhà nàng
Bỗng đâu nghe tiếng oanh vàng dặn em :
"Phim này chị quyết phải xem
Ở nhà nhớ nấu cơm giùm nghen cưng!
Trên bàn có cái bánh chưng
Sàn nhà nhớ quét, chớ đừng ham ăn.
Ba về nhớ phải lăng xăng
"Chị con đi học lấy bằng Anh Văn"
Đồng hồ xoay bốn vòng lăng
Chị về chị thưởng... hai ngàn bánh nghen
Phận em ngoan ngoãn chị khen
Không nghe bà nhéo cho chừa. Rõ chưa?".
Nghe lời như sấm ban trưa
Mai sau cưới "dzợ", tôi chừa nàng ra.
CHUYỆN ÔNG
Bụi Đỏ
Vắng ông, tôi sướng bao nhiêu!
"Cái loa di động" nhiều chiều nhột tai
Bữa nào ông cũng phát hoài
Toàn là chuyện của người ngoài... Than ôi!
Nào là ghép cặp ghép đôi
Ngồi bên tui muốn rã rời óc luôn.
Hình như ông chẳng biết... buồn!
Nói cười, cười nói, cứ luôn cái mồm.
Góc trong còn đỡ om sòm
Bàn trên, bàn dưới ồm ồm ông... khua
Đụng ông, ông chẳng chịu thua
Cái chày cãi cối chẳng chừa một ai
Người chi hễ nói, nói dai
Chuyện tui, ông lấy đề tài xỏ xiên?
Giá như ông vắng triền miên
Lớp mình chắc bớt kẻ điên vì... ồn!
CHUYỆN MƯỢN SÁCH
Bụi Đỏ
Đột nhiên ông mượn sách tôi
Rồi ghi dzô đó những lời nhít nhăng
Trời sinh cái tính... "tăng tăng"
Lại còn xấu miệng lằng nhằng thiệt dai.
Không cho ông mượn... điếc tai
Mà cho ông mượn chỉ hoài của thôi!
Sách tui đâu phải đồ chơi
Ông dzô, ông ném, rách rời bìa ra.
Cớ chi ông chép bài ca
Thả thơ con cóc nhảy ra... buồn cười!
Đã dzậy còn mắc bệnh lười
Hứa trả ngày một, ngày mười mới đưa
Biết vậy chẳng dại dây dưa
Vừa đau lòng sách lại vừa... hao hơi!
Ừ! THÌ THÂN EM
N. V. T
Thân em như một củ mài
Buồn buồn anh nhổ quăng dài trên nương
Thân em - lóng lánh giọt sương
Đưa tay anh búng xuống đường vỡ tan
Thân em như một cục than
Bếp gas hiện đại - không màng tới đâu
Thân em như cỏ chân cầu
Mấy thằng con nít đạp nhàu đi qua...
Thân em như một trái cà
Anh đem xắt lát để mà ăn chơi
Thân em là cá đang phơi
Ương... ương, dở... dở - chả mời được ai
Thân em như quả ớt cay
Hít hà anh nuốt chỉ vài giây thôi
Thân em là áng tơ trời
Buồn buồn anh nối... phơi nồi phơi niêu
Thân em là chiếc lá chiều
Giận lên anh đã đá liều... xuống mương.
ÔI TRỜI THÂN ANH...
Nguyễn Huỳnh An Thơ
Thân anh như mấy củ khoai
Sáng sáng em đói, em nhai đỡ lòng
Thân anh như cỏ ngoài đồng
Buồn thì em nhổ, em trồng rau răm
Thân anh như cọng bánh tằm
Bữa nào nổi giận, em ngâm xuống sình
Thân anh như đám lục bình
Heo mà có đói, em... "rinh" vô chuồng!
Thân anh như ổ bánh mì
Em mà đói bụng, nhăm nhi cầm chừng
Thân anh như mấy củ gừng
Hôi rình, em chả có ưng tí nào
Thân anh như bịch me ngào
Chỉ cần ba phút, em "xào" hết trơn
Thân anh như sợi dây đờn
Khi vui em gảy, khi hờn em quăng
Thân anh như cánh buồn căng
Em thổi một cái là... văng lên bờ!
NHÂN TÀI TRONG LÁ Ủ
Trần Thị Thu Ba
Sáng nay trời lạnh thấu xương
Nàng lười đi
 
↓ CHÚ Ý: Bài giảng này được nén lại dưới dạng ZIP và có thể chứa nhiều file. Hệ thống chỉ hiển thị 1 file trong số đó, đề nghị các thầy cô KIỂM TRA KỸ TRƯỚC KHI NHẬN XÉT ↓












