Tặng thầy cô nhân ngày 20 -11 Tho hay thayco phan 2

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: Nguyễn Hùng Sáng tác và sưu tầm
Người gửi: Nguyễn Hùng (trang riêng)
Ngày gửi: 14h:44' 05-11-2011
Dung lượng: 17.7 KB
Số lượt tải: 7
Nguồn: Nguyễn Hùng Sáng tác và sưu tầm
Người gửi: Nguyễn Hùng (trang riêng)
Ngày gửi: 14h:44' 05-11-2011
Dung lượng: 17.7 KB
Số lượt tải: 7
Số lượt thích:
0 người
Em là hạt cát trong biển đời sâu thẳm Tri thức kia là cả một đại dương Rất nhiều ngã, chẳng thể chọn một con đường Thầy chỉ lối, mở ra nhiều cánh cửa
Em là tia nắng trong ban mai chan chứa Rọi vào đâu để thấy có ích hơn? Thầy nâng đỡ cho cánh chim đang lớn Chăm sóc thêm cho hoa nở khắp vườn
Ngày đến trường em chờ nghe giọng nói Những nét hoa và dáng bước ung dung Màu nắng kia lẫn quyện vào màu ngói Mái trường xưa – bao kỉ niệm đà từng …
Sự nghiệp trồng người – chuyện thầy luôn trăn trở Em giờ đây nguyện tiếp sức cùng thầy
Hạt mầm sẽ nở thành cây Màu xanh rồi sẽ lấp đầy hành tinh Công lao dù có vô hình Thầy cô tâm huyết lặng thinh vì người
ƠN THẦY
Nắng ban mai đã lên rồi thầy ơi Trên con đường em đón chào ngày mới Đầy niềm tin và ước mơ vẫy gọi Những mẫu xanh em góp nhặt cho đời
Nước từ nguồn dù trãi ra muôn lối Cũng gom về với biển cả mà thôi Cảm ơn thầy đã cho em đôi cánh Bay giữa đời dù mưa vẫn đang rơi
Em bay xa nhưng quên đâu nguồn cội Công ơn thầy như biển cả trùng khơi Điều tốt đẹp mang đến vùng đất mới Thầy ngày xưa – tấm gương mãi sáng ngời
Nắng sân trường gọi hồn ai lơ lững Dưới hàng cây to nhỏ chuyện ngây thơ Bước chân đi trên đường đời chập chững Phút chốc nhìn lá rụng mắt mộng mơ
Một chiếc lá chưa vàng nằm cạnh gốc Phải lìa cành vì gió chẳng tiếc thương Nhặt lên tay mà lòng buồn muốn khóc Mai xa rồi những lưu luyến còn vương
Xa bạn bè vẫn còn duyên gặp gỡ Kỉ niệm nhòa biết tìm lại nơi đâu Dòng sông kia có khi nào ngừng chảy Nước xa nguồn đẩy bèo dạt trôi mau
Và cứ thế tóc ngày một trắng phau Biển vẫn xanh và núi cao cao mãi Nhớ ngày xưa phơi đầu trần nắng cháy Gọi thì thầm tên bạn ở trong tim
GÓC NHỎ
Nơi góc nhỏ ngày xưa còn nguyên đó Vẫn cây bàn, ghế đá, thảm có xanh Nơi chúng mình thường hay ngồi trò chuyện In vào lòng kí ức đẹp như tranh
Góc nhỏ ấy có ai từng ngồi khóc Bị thầy la vì điểm thấp đáng thương Từ góc ấy mỗi người đi mỗi hướng Để lá bàng buồn rụng nhớ chiều vương
Nay đã lớn nhưng lòng còn thơ trẻ Nhớ tháng ngày vui vẻ tuổi thần tiên Xưa chẳng biết để lớn rồi luyến tiếc Tiếc góc xưa cho ta mãi đi tìm
TUỔI XANH
Tuổi cắp sách đến trường là tuổi xanh Với mơ mộng cùng hành trang ngày mới Đón gió xuân trẻ đời thêm vời vợi Bước đến trường hớn hở chuyện trò vui
Khoát vai nhau gặp ánh mặt nụ cười Hồn nhiên thế lòng chợt thèm quay lại Dưới mái trường chở che đời muôn lối Sẽ thấy mình không lạc lõng mù khơi
Tuổi hồn nhiên đùa theo nắng lả lơi Không lo nghĩ cái sự đời phức tạp Chỉ có học và chơi, đời không chấp Luôn có thầy cô, bè bạn sum vầy
Cây bút mực, giấy trắng, cặp trên vai Theo ta suốt một quãng đời non trẻ Để lớn lên càng thấy mình nhỏ bé Tuổi xanh ơi, trong giấc ngủ hiện về
GỞI THẦY
Thời gian trôi nay em đã lớn khôn Nhớ dáng thầy ngày xưa từng dạy dỗ Mái tóc thầy nay không còn xanh nữa Pha lẫn thêm những sợi bạc tháng năm
Bàn tay ấy em đã từng được nắm Hơi ấm cho em thêm dào dạt tình thương Thầy xoa đầu và mỉm cười rất đượm Học chăm ngoan, vững bước trên đời thường!
Em nhỏ bé trước mắt thầy trìu mến Thầy xóa đi cái bở ngỡ đầu tiên Cái lạ lẫm – âu lo lúc thầy đến Đã chẳng còn, chỉ còn lại niềm tin
Biết bao nhiêu lứa học trò qua đi Thầy không nhớ em là ai ngày ấy Nhưng với em giờ đây và mãi mãi Dáng hao gầy em giữ trọn không phai
LƯU LUYẾN GIỜ RA CHƠI
Trống vang lên báo hiệu giờ chơi đến Mặt tươi xinh hớn hở ùa ra sân Nhóm tụm năm, tụm bảy nói xa gần Ríu rít nghịch đùa, vui như là ngày hội
Ở xa kia có ai đang bối rối Chắc tỏ tình tuổi mới lớn dễ thương Góc gần đây có đôi bạn giận hờn Ngồi tâm sự lệ nhẹ nhàng chan chứa
Thích đùa chơi, vui bên nhau hơn nữa Mà trống trường chẳng chịu kéo thời gian Thôi thế nhé, đã học phải đàng hoàng Chơi có học, thành tài xây đất nước
Gặp lại Thấy
Con dừng lại phía hàng cây Bồi hồi khi gặp dáng thầy hôm nao Trường xưa vẫn nét ngày nào
Em là tia nắng trong ban mai chan chứa Rọi vào đâu để thấy có ích hơn? Thầy nâng đỡ cho cánh chim đang lớn Chăm sóc thêm cho hoa nở khắp vườn
Ngày đến trường em chờ nghe giọng nói Những nét hoa và dáng bước ung dung Màu nắng kia lẫn quyện vào màu ngói Mái trường xưa – bao kỉ niệm đà từng …
Sự nghiệp trồng người – chuyện thầy luôn trăn trở Em giờ đây nguyện tiếp sức cùng thầy
Hạt mầm sẽ nở thành cây Màu xanh rồi sẽ lấp đầy hành tinh Công lao dù có vô hình Thầy cô tâm huyết lặng thinh vì người
ƠN THẦY
Nắng ban mai đã lên rồi thầy ơi Trên con đường em đón chào ngày mới Đầy niềm tin và ước mơ vẫy gọi Những mẫu xanh em góp nhặt cho đời
Nước từ nguồn dù trãi ra muôn lối Cũng gom về với biển cả mà thôi Cảm ơn thầy đã cho em đôi cánh Bay giữa đời dù mưa vẫn đang rơi
Em bay xa nhưng quên đâu nguồn cội Công ơn thầy như biển cả trùng khơi Điều tốt đẹp mang đến vùng đất mới Thầy ngày xưa – tấm gương mãi sáng ngời
Nắng sân trường gọi hồn ai lơ lững Dưới hàng cây to nhỏ chuyện ngây thơ Bước chân đi trên đường đời chập chững Phút chốc nhìn lá rụng mắt mộng mơ
Một chiếc lá chưa vàng nằm cạnh gốc Phải lìa cành vì gió chẳng tiếc thương Nhặt lên tay mà lòng buồn muốn khóc Mai xa rồi những lưu luyến còn vương
Xa bạn bè vẫn còn duyên gặp gỡ Kỉ niệm nhòa biết tìm lại nơi đâu Dòng sông kia có khi nào ngừng chảy Nước xa nguồn đẩy bèo dạt trôi mau
Và cứ thế tóc ngày một trắng phau Biển vẫn xanh và núi cao cao mãi Nhớ ngày xưa phơi đầu trần nắng cháy Gọi thì thầm tên bạn ở trong tim
GÓC NHỎ
Nơi góc nhỏ ngày xưa còn nguyên đó Vẫn cây bàn, ghế đá, thảm có xanh Nơi chúng mình thường hay ngồi trò chuyện In vào lòng kí ức đẹp như tranh
Góc nhỏ ấy có ai từng ngồi khóc Bị thầy la vì điểm thấp đáng thương Từ góc ấy mỗi người đi mỗi hướng Để lá bàng buồn rụng nhớ chiều vương
Nay đã lớn nhưng lòng còn thơ trẻ Nhớ tháng ngày vui vẻ tuổi thần tiên Xưa chẳng biết để lớn rồi luyến tiếc Tiếc góc xưa cho ta mãi đi tìm
TUỔI XANH
Tuổi cắp sách đến trường là tuổi xanh Với mơ mộng cùng hành trang ngày mới Đón gió xuân trẻ đời thêm vời vợi Bước đến trường hớn hở chuyện trò vui
Khoát vai nhau gặp ánh mặt nụ cười Hồn nhiên thế lòng chợt thèm quay lại Dưới mái trường chở che đời muôn lối Sẽ thấy mình không lạc lõng mù khơi
Tuổi hồn nhiên đùa theo nắng lả lơi Không lo nghĩ cái sự đời phức tạp Chỉ có học và chơi, đời không chấp Luôn có thầy cô, bè bạn sum vầy
Cây bút mực, giấy trắng, cặp trên vai Theo ta suốt một quãng đời non trẻ Để lớn lên càng thấy mình nhỏ bé Tuổi xanh ơi, trong giấc ngủ hiện về
GỞI THẦY
Thời gian trôi nay em đã lớn khôn Nhớ dáng thầy ngày xưa từng dạy dỗ Mái tóc thầy nay không còn xanh nữa Pha lẫn thêm những sợi bạc tháng năm
Bàn tay ấy em đã từng được nắm Hơi ấm cho em thêm dào dạt tình thương Thầy xoa đầu và mỉm cười rất đượm Học chăm ngoan, vững bước trên đời thường!
Em nhỏ bé trước mắt thầy trìu mến Thầy xóa đi cái bở ngỡ đầu tiên Cái lạ lẫm – âu lo lúc thầy đến Đã chẳng còn, chỉ còn lại niềm tin
Biết bao nhiêu lứa học trò qua đi Thầy không nhớ em là ai ngày ấy Nhưng với em giờ đây và mãi mãi Dáng hao gầy em giữ trọn không phai
LƯU LUYẾN GIỜ RA CHƠI
Trống vang lên báo hiệu giờ chơi đến Mặt tươi xinh hớn hở ùa ra sân Nhóm tụm năm, tụm bảy nói xa gần Ríu rít nghịch đùa, vui như là ngày hội
Ở xa kia có ai đang bối rối Chắc tỏ tình tuổi mới lớn dễ thương Góc gần đây có đôi bạn giận hờn Ngồi tâm sự lệ nhẹ nhàng chan chứa
Thích đùa chơi, vui bên nhau hơn nữa Mà trống trường chẳng chịu kéo thời gian Thôi thế nhé, đã học phải đàng hoàng Chơi có học, thành tài xây đất nước
Gặp lại Thấy
Con dừng lại phía hàng cây Bồi hồi khi gặp dáng thầy hôm nao Trường xưa vẫn nét ngày nào
 
↓ CHÚ Ý: Bài giảng này được nén lại dưới dạng ZIP và có thể chứa nhiều file. Hệ thống chỉ hiển thị 1 file trong số đó, đề nghị các thầy cô KIỂM TRA KỸ TRƯỚC KHI NHẬN XÉT ↓












