THÔNG TIN TRI THỨC

”Lời Ngài là ngọn đèn soi con bước,là Ánh sáng chỉ đường con đi”
*NGUYỄN HÙNG *
Gv Phước Tiến B Bác Ái Ninh Thuận - Thích học hỏi khám phá nghiên cứu và sáng tạo
* KIẾN THỨC KHÔNG CỦA RIÊNG AI *
Rất vui khi cùng quý vị chia sẻ, cùng đồng hành khám phá học hỏi và trao đổi - mong được sự đóng góp xây dựng từ quý vị
Xin Chúc Sức Khoẻ - Hạnh phúc và Thành Đạt.
Web:17-10-2009
Admin:0976.087.247

MENU TÀI NGUYÊN

Tài nguyên dạy học

Thành viên trực tuyến

4 khách và 0 thành viên

Ngâm thơ:JB. Nguyễn Hùng

BÀI HÁT CHỌN

Liên kết khác

Semaphore - morse2b tde link

Giúp bạn tìm kiếm


1-Nghệ thuật sống
2-Từ điển Y Khoa
3-Y Bác sĩ gia đình
4-Video hài
5-Góc giải trí
6-cuyểnTiếq Việt
8-Toán lớp 1 đến lớp 8
9- DIR Máy tính
10- Cộng đồng thông tin
11- Bản đồ các tỉnh
12- Vietbando
13- Tạo ảnh động
14- Xinh xinh
15- Bệnh viện tin học
16-PCguide
17-Hình ảnh vui
18- Ảnh số Nguyễn Hùng
19-Kết quả sổ xố 3 miền
20- Học HTML BASIX
21-ghép hình ảnh động
22- THPT Nguyễn Du
23- Thư viện sách
24- Từ điển Danh Ngôn
25- Xem ti vi hài
26- Phong Thủy VietAA
27- Góc Thầy Trò
28- Code chữ nhiều màu
29- Upload ảnh Lấy link
30- Chỉ tay- xem tướng
31- Đăng tin
32-Ngân hàng mọi nhà
33- Trường xưa
34-seqap.edu(Giáo dục)
35-Bạn là baonhiêu?
36.T.Kiều-Ngàynàynămxưa
37.Vua-Danh tài-Đồ hoạ
38.Vườntrẻ-KT gđình
39. Dbạ web cônggiáo
40.Mp3karaoketruyệnGSinh
41.petalia Giải trí và chia sẻ
42.Dngôn,nhânvật,skiện
43.Mía PhasucoNThuận
44.Mẹ và bé
45. Diễn đàn trẻ thơ
46. Tạo thiệp điện tử
47. Thiệp Việt
48.Kiến thức Kinh Doanh
49.Đắc nhân tâm
50.Trò chơi Tiếng Anh
51. Tạo ảnh nghệ thuật
52. Học tiếng Anh6789
53.Sách online,Truyện,hài
54.Điện lực Ninh Thuận
55 doimoigiaoduc
56 Tìm lời bài hát
57.Tỉnh đoàn Ninh Thuận
58. Phòng GD Bác ÁI
60. Rút gọn link /
61.All Kiến thức-kỹ năng/
63- Cửa sổ công nghệ
64.Bồi dưỡng văn hóa
65 Học từ xa Khóa học
Thông tin tri thức

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Logo Liên kết

    Vũ điệu

    20-11-2014

    HKPĐ 2014-2015

    CLB TPT 2015

    Hội chợ Xuân 2015

    Trung thu năm 2015

    CLB và Phước Tiến B

    GIAO LƯU 4-2015

    NHẠC KỂ CHUYỆN

    Thể dụcTrường học

    facebook JB

    Điều tra ý kiến

    Bạn truy cập trang này thông qua?
    Tình cờ
    Người khác giới thiệu
    Tìm kiếm theo từ khóa
    Trang ưa thích từ lâu
    Thông qua trang khác

    Ảnh ngẫu nhiên

    Happy_new_year.swf Video_07__tai_nan_giao_thong.flv Video_13cailuongEnglish.flv Hoa_cham_pa.mp3 Season_1600_1200_2_original.jpg 4_ta_hat_to_hat_nho.mp3 2_Doi_tay_len_vai_Nhac_sinh_hoat.mp3 3_hon_lua_thieng.mp3 1_Nhay_lua_lua_titach.mp3 1_luahong.mp3 1_goi_lua_thieng.mp3 1_Chao_Lua_Thieng.mp3 CUUNON_CHUC_TET.swf Images_23.jpg Diendanhaiduongcom19072.jpg Flowers_alphabet.swf TINH_LA_HU_KHONG1.swf Lua_doi92.swf KINH_MUNG_PHAT_DAN_21.swf Lich_Tet_31.swf

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Những Bức Thư hay câu nói hay >

    Number THREE & Number ONE

    “Ba điều trong cuộc đời có giá đẹp nhất: Tình yêu - Bạn bè - Tự tin”.

    “Ba điều trong cuộc đời làm nên một người tốt: Chân thành - Chuyên cần - Đồng cảm”.

    “Ba điều trong cuộc đời thực sự bền bỉ: Ở đây - Bây giờ - Hiện hữu”.

    “Ba điều trong cuộc đời phải có: Hy vọng - Bình an - Lương thiện”.

    “Đừng quên 3 chữ T này: Thanh thản -Trì chí - Tích cực”.

                                     

    “Ba đốm lửa thiêu rụi một tâm hồn: Kiêu ngạo - Lòng tham - Keo kiệt”.

    “Ba điều trong cuộc đời có thể phá hủy một người: Kiêu hãnh - Tham lam - Giận dữ”.

    “Ba điều trong cuộc đời không bao giờ chắc chắn: Thành công - Các giấc mơ - May mắn”.

    “Ba điều trong cuộc đời một khi đã ra đi thì không bao giờ trở lại: Thời gian - Các lời nói - Thời cơ”.

     “Món quà đẹp nhất người ta có thể hiến tặng là: Sự Tha Thứ”.

    “Nhân đức quí giá nhất đối với chúng ta là: Tự biết mình”.

    “Điều bức thiết nhất trong cõi  nhân sinh là: Lương Tri”.

     

    “Một ông thầy hay người ta có thể có là: Một Đứa Bé”.

    Điều bất lợi lớn nhất của người ta có thể hiểu là: Sự sợ hãi  (CN)."

    “Cảm tình tầm thường nhất người ta có thể nghiệm là: Sự ghen tương”.

    “Thất bại tệ nhất mà người ta phải phục hồi là: Sự nản lòng”.

    “Khuyết điểm lớn nhất trong con người phải khắc phục là: Tính ích kỷ”.

    “Dại dột lớn nhất người ta có thể vấp phải là: Bỏ cuộc”.

    “Sai lầm dễ mắc phải nhất là: Sai lầm do phán đoán”.

     PB Sưu tầm & biên soạn.

    Chuyện lịch sự - Hãy giáo dục các em, ngay khi nhỏ, biết nói lời “Xin lỗi!”, “Cám ơn!”

     
    Lịch sự là lễ phép, và là phép xã giao cơ bản nhất mà ai cũng được giáo dục từ nhỏ. Ông bà ta nói: “Học ăn, học nói, học gói, học mở”. Những “chuyện nhỏ” vậy mà còn phải học!

    Chuyện lịch sự - Hãy giáo dục các em, ngay khi nhỏ, biết nói lời “Xin lỗi!”, “Cám ơn!”

    Có những “chuyện lớn” mà không quan trọng, nhưng có những “chuyện nhỏ” mà không hề nhỏ và rất quan trọng!

    Lịch sự là lễ phép, và là phép xã giao cơ bản nhất mà ai cũng được giáo dục từ nhỏ. Ông bà ta nói: “Học ăn, học nói, học gói, học mở”. Những “chuyện nhỏ” vậy mà còn phải học!

    Không ai sinh ra là biết ngay, dù là thiên tài, thế nên ai cũng phải học. Nhưng được học mà có tiếp thu hay không là chuyện khác.

    Không biết mà không dám nhận mình không biết, đó là “tự ái vặt”.
    Không biết mà nói mình biết, đó là “chảnh”, là “nổ”.
    Có những điều nên biết và có những điều không nên biết.

    La Rochefoucauld nói: “Có 3 thứ ngu dốt: Không biết những điều đáng biết, biết không rành mạch những điều phải biết, và biết những điều không cần biết”.

    Chúa Giêsu nói: “Nếu quý vị đui mù thì quý vị đã chẳng có tội. Nhưng giờ đây quý vị nói: “Chúng tôi thấy”, nên tội quý vị vẫn còn!” (Ga 9,41).

    Thấy người…

    Alison R. Bishop là người Mỹ nhưng sống tại Việt Nam nhiều năm, và anh thấy “ấn tượng” về cách cư xử của người Việt trong đời sống hằng ngày. Anh than phiền: “Người Việt không biết nói câu ‘xin lỗi’ vì sợ bẽ mặt, mắc cỡ, dù họ có lỗi rõ ràng. Đó cũng là nguyên nhân gây ra nhiều cuộc cãi vã, ẩu đả vô ích”. Một nhận xét thật xấu hổ và đáng buồn cho chúng ta, những người Việt Nam!

    Rồi anh kể rằng trên đường đi dự tiệc, anh ngừng xe tại một cây xăng để đổ xăng. Người bán xăng vô ý đổ nhiều quá làm tràn xăng ra ngoài, và xăng bắn lên chiếc áo mới anh đang mặc. Bị dơ áo bất ngờ, anh không biết phải nói sao mà chỉ nhìn chòng chọc vào người đàn ông bán xăng. Người bán xăng cũng không nói lời nào, có vẻ muốn làm ngơ, rồi quay sang phục vụ người khách hàng kế tiếp. Lúc đó, anh cảm thấy rất giận, không hiểu vì sao người bán xăng có thái độ như vậy, không hề nói lời xin lỗi.

    Lần khác, anh đang ngồi ăn trong tiệm thì thấy miếng nhựa trong bát phở. Anh hỏi nhân viên phục vụ và chủ tiệm nhưng họ chỉ ngây người ra nhìn anh, không nói câu nào. Một lát sau, họ đem cho anh bát phở khác, nhưng họ không thèm nói lời xin lỗi về việc sai sót của mình.

    Anh nhận xét: “Với thái độ lạnh lùng, vô cảm của người phục vụ và chủ tiệm, tôi ăn mất ngon. Sau khi trả tiền, tôi ra về, trong lòng tự hứa sẽ không bao giờ quay lại tiệm phở này nữa”.

    Anh cho biết thêm: “Sau khi sống ở Việt Nam nhiều năm, tôi nhận ra được một điều là người Việt không muốn nhận mình làm điều gì sai trái hoặc nói lời xin lỗi. Khi lỗi của họ rõ ràng không thể chối cãi mà họ chỉ phản ứng bằng thái độ lặng thinh và né tránh, có khi còn tìm cách cãi lại chứ không nhận trách nhiệm trước mặt người khác”.

    Những “tội” anh Alison kể ra thật đơn giản: không lịch sự, không muốn nhận lỗi, không thèm xin lỗi, né tránh trách nhiệm. Thế nhưng “lỗ nhỏ làm đắm thuyền”, lỗi dù nhỏ mà coi thường riết thành quen, khó sửa, và tệ hại hơn là cái sai đó lại nghiễm nhiên được coi là… đúng. Quá nguy hiểm!

    Anh Alison kể: “Tôi từng phải cãi lộn với những người khác vì họ không chịu nhận mình đã làm điều sai trái. Chuyện này xảy ra tại một bệnh viện khi tôi điền vào biểu mẫu bảo hiểm sức khoẻ. Dù tôi đã điền xong, nhân viên của bệnh viện cứ nhất định cho rằng tôi không thể làm thủ tục bảo hiểm. Về sau tôi được biết rằng cô nhân viên đó đã làm thất lạc mấy biểu mẫu tôi đã điền xong. Lẽ ra, cô ta nên nhận lỗi mình làm mất những mẫu này, nói một câu xin lỗi, và lịch sự đề nghị tôi điền lại các mẫu khác. Tại sao cô ta cứ muốn tranh cãi về vấn đề này? Từ nhỏ, cha mẹ tôi đã dạy tôi phải biết nói lời xin lỗi khi mình làm việc gì sai quấy. Trong câu chuyện giữa những người trong gia đình với nhau, cha mẹ tôi vẫn thường nói câu xin lỗi khi làm điều gì sai. Tôi lớn lên trong môi trường mọi người sẵn sàng nói lời xin lỗi để bộc lộ sự quan tâm, sự tử tế và sự kính trọng lẫn nhau. Thật vậy, việc dạy cách xin lỗi người khác bắt đầu từ trong gia đình và nhà trường. Tuy nhiên, ở Việt Nam, tôi thấy nhiều người lớn luôn muốn chứng minh là mình đúng, hiếm khi thấy họ chịu nói câu xin lỗi với trẻ con. Như vậy làm sao họ có thể làm gương cho con cái học cách nói lời xin lỗi được? Tôi công nhận điều này xảy ra do những dị biệt văn hoá tận căn bản gốc rễ, tôi tin rằng nó bắt nguồn từ tâm lý lo sợ bị mất mặt của dân Việt. Ở Tây phương, chúng tôi cũng coi trọng việc giữ thể diện, nhưng không đến mức giả vờ bỏ qua lỗi lầm của mình, và gây thiệt hại cho người khác”.
    … mà nghĩ đến ta.

    La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp, nhà đạo đức học thế kỷ XVIII, nói rõ: “Ngọc không mài không thành đồ quý, người không học không biết đạo làm người. Chúa tầm thường, tôi nịnh hót, quốc phá, gia vong, mọi tai họa đều bắt đầu từ đó”. Thật đáng quan ngại khi một chuỗi hệ luỵ những điều xấu xa và nguy hiểm xảy ra nối tiếp nhau lại được bắt đầu từ những cái rất đơn giản!

    Hiền triết Khổng Tử xác định: “Có lỗi mà không sửa mới thành ra có lỗi”. Nhân vô thập toàn, không ai lại không có lỗi, hơn thua nhau là biết “đứng dậy”, can đảm nhận lỗi và sửa sai.

    Biết phục thiện là một nhân đức. Ngạn ngữ Pháp có câu: “Con người ít khi nghĩ mình cần bao nhiêu trí tuệ để đừng bao giờ bị lố bịch”. Vì không “đầu tư” cho phép lịch sự, mà người ta dễ mắc sai lầm, dễ bị lố bịch.

    Dù là ai cũng phải biết nhận lỗi và xin lỗi, vì có khi càng “lớn”, càng sai. Càng giấu giếm, càng che đậy, càng tránh né, càng tự hạ giá mình.

    Nhận lỗi và xin lỗi sẽ được người khác thán phục. Xin lỗi là giao hoà. Chân phước Giáo hoàng Gioan-Phaolô II cũng đã can đảm xin lỗi công khai về những sai lầm của người Công giáo trước đây. Không ai chê trách, mà còn thấy ngài đúng là một vị thánh.

    Biết nhận lỗi và xin lỗi sẽ giúp chúng ta tìm cách không “lăn vào vết xe cũ”. Né tránh trách nhiệm, không nhận lỗi hoặc đổ lỗi cho người khác, sẽ khiến chúng ta càng mất sĩ diện hơn.

    Chuyện của anh Alison còn “chạm” đến những người có trách nhiệm giáo dục và hướng dẫn như gia đình, cha mẹ, phụ huynh, nhà trường, giáo viên… Chính những người có trách nhiệm giáo dục và hướng dẫn cũng phải biết nhận lỗi và xin lỗi, chứ không thể cứ đổ lỗi cho nhau theo “vòng luẩn quẩn”.

    Không chỉ phải biết nhận lỗi và xin lỗi, chúng ta còn phải biết nói lời cảm ơn, vì đó cũng là một trong những điều cần thiết đối với phép lịch sự cơ bản của con người vậy.

    Những nhận xét của anh Alison về người Việt Nam, chỉ là những điều nhỏ, nhưng chính những điều nhỏ mà chúng ta coi là “chuyện nhỏ” đó, lại là “chuyện lớn”, không thể coi thường hoặc làm ngơ! Bạn có cảm thấy “tự ái dân tộc” nổi dậy?

    Trầm Thiên Thu

    Tình Trạng Sa Sút Trí Nhớ

    Đừng tưởng ngưởi già mới lẫn. Tình trạng sa sút trí nhớ đến độ "vừa nghe đã quên" của người trẻ từ lâu đã vượt xa mức báo động.

     Ai chưa tin xin thử xem có bao nhiêu người nhớ nổi số... driver license !
    Nhiều người quên tuốt luốt, quên giờ vào sở, quên luôn công việc, quên cả vợ con, đến độ sau giờ làm việc phải ngồi hàng giờ ở bàn nhậu để cố nhớ nẻo về nhà, thậm chí quên hết đến độ chỉ còn nhớ có mỗi ngày... lãnh lương!
     
    Chuyện gì cũng có lý do.
     
    Bộ nhớ mau hư thường vì nạn nhân chính là thủ phạm, do thiếu nhiều thứ cùng lúc lại thừa vài món trong cuộc sống thường ngày.
    Đó là:
     
     * Thiếu ngủ:
    Không kể người lỡ chọn nghề trực đêm, thiếu ngủ vì thức quá khuya, dường như là "mốt" của nhiều cư dân trong các thành phố.
    Kẹt một điểm là chất lượng của trí nhớ gắn liền với độ sâu của giấc ngủ, theo kết quả nghiên cứu ở Đại học Schleiweg-Holstein.
    Nhưng nếu tưởng như thế chỉ cần dùng thuốc ngủ để ngủ cho được nhằm tăng cường trí nhớ thì lầm.
    Thuốc an thần tuy tạo được giấc ngủ, nhưng não bộ đồng thời cũng mê một lèo, khiến bộ nhớ quên luôn công việc.
     
    * Thiếu nước:
    Não lúc nào cũng tiêu thụ không dưới 20% năng lượng của cơ thể riêng cho chức năng tư duy.
    Não vì thế rất cần nước và chất đường sinh năng.
    Theo chuyên gia ở Đại học Erlangen, uống không đủ nước trong ngày lại thêm bữa ăn chiều thiếu chất ngọt là một trong các lý do khiến tín hiệu thần kinh vừa nhập vào lại ra ngay, cứ như nước đổ đầu vịt.
     
     * Thiếu dầu mỡ:
    Chất béo loại cần thiết cho cấu trúc của tế bào thần kinh như 3-Omega, Acid Linoleic... là món ăn chính của não bộ.
    Đừng tưởng kiêng cử là béo tốt cho não.   Trái lại là khác.
    Tất nhiên đừng để tăng chất mỡ máu vì đó là yếu tố bất lợi cho hoạt động của bộ não.
    Nhưng thiếu mỡ cũng tai hại tương tự.
     
     * Thiếu dưỡng khí:
    Thêm vào đó, não không thể dán tín hiệu thần kinh, dù là hình ảnh hay âm thanh vào bộ nhớ nếu tế bào thiếu dưỡng khí vì
     thiếu máu.
    Chính vì thế mà nhiều thầy thuốc khuyên dùng cây thuốc có công năng cải thiện hàm lượng dưỡng khí trong não bộ ngay cả cho người chưa phát hiện triệu chứng "đụng đâu quên đó.
     
     * Thiếu vận động:
    Nhiều công trình nghiên cứu cho thấy người cao  tuổi nếu vận động thể dục thể thao trong ngày thì ít quên hơn người không vận động.
    Theo các nhà nghiên cứu về lão khoa ở Hoa Kỳ, vận động trong ngày là điều kiện để bộ não không thiếu dưỡng khí trong đêm.
    Cũng không cần hình thức thái quá, nhẹ nhàng thôi, như đi bộ, bơi, chạy xe, khí công..., miễn là ngày nào cũng có.
     
     * Thiếu tập luyện:
    Muốn não "bén nhọn" như xưa mà không tập luyện chẳng khác nào chưa học bài.
    Chơi ô chữ, sudoku, học ngoại ngữ, vẽ  tranh..., kiểu nào cũng tốt, càng nhiều cách giải trí càng hay, miễn là đừng ngồi yên mỗi ngày nhiều giờ trước máy truyền hình vì đó là hình thức tai hại cho bộ não.
     
     * Thừa Stress:
    Bôi sạch bộ nhớ là một trong các phản ứng phụ của  nội tiết tố nẩy sinh trong tình huống Stress.
    Biết vậy nên tìm cách pha loãng Stress bằng thể dục thể thao, thiền định, kiểu nào cũng được, miễn vui là chính.
    Thêm vào đó, đừng tự đầu độc cơ thể và bộ não bằng thuốc lá, rượu bia, thịt mỡ...
    Với bộ não "ngập rác" thì quên là cái chắc, vì đâu còn chỗ nào để nhớ!
     
    * Thừa chất oxy-hóa:
    Hàm lượng chất gây rỉ sét tế bào,  sản sinh từ rối loạn biến dưỡng, độc chất trong môi trường ô nhiễm, khói thuốc lá, độ cồn, phụ gia trong thực phẩm công nghệ, hóa chất trong dược phẩm... càng cao, tế bào não càng mau già trước tuổi.
    Cầm chân chất oxy-hóa bằng hoạt chất kháng oxy-hóa , vì do’ là biện pháp chinh’ để bộ nhớ đừng mau "hết đát".
     Hãy đừng "đem não bỏ chợ" qua lối sống chẳng khác nào có thù sâu với  não bộ.

    Nếu đối xử với não bạc bẽo thì đừng trách có lúc "có vay có trả”!


     BS. LƯƠNG LỄ HOÀNG


    http://giaophannhatrang.org/index.php?nv=news&op=Phut-Ngam-Nghi/Number-THREE-Number-ONE-4254


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Hùng @ 08:05 14/12/2013
    Số lượt xem: 1246
    Số lượt thích: 1 người (Nguyễn Phước Vĩnh Hòa)
     
    Gửi ý kiến

    CLB TPT Bác Ái Hướng về Biển Đảo

    CLB TPT 2014 photovoice

    Tiểu phẩm và phần chào hỏi ấn tượng HOITHIQTE2014

    Giao luu hè 2014

    Hội thi móc son lịch sử - Phước Tiến + Phước Trung + Phước Bình 2013-2014

    Đại hội liên đội 2017-2018

    TẠO BẢN ĐỒ

    JB Nguyen Hung