THÔNG TIN TRI THỨC

”Lời Ngài là ngọn đèn soi con bước,là Ánh sáng chỉ đường con đi”
*NGUYỄN HÙNG *
Gv Phước Tiến B Bác Ái Ninh Thuận - Thích học hỏi khám phá nghiên cứu và sáng tạo
* KIẾN THỨC KHÔNG CỦA RIÊNG AI *
Rất vui khi cùng quý vị chia sẻ, cùng đồng hành khám phá học hỏi và trao đổi - mong được sự đóng góp xây dựng từ quý vị
Xin Chúc Sức Khoẻ - Hạnh phúc và Thành Đạt.
Web:17-10-2009
Admin:0976.087.247

MENU TÀI NGUYÊN

Tài nguyên dạy học

Thành viên trực tuyến

2 khách và 0 thành viên

Ngâm thơ:JB. Nguyễn Hùng

BÀI HÁT CHỌN

Liên kết khác

Semaphore - morse2b tde link

Giúp bạn tìm kiếm


1-Nghệ thuật sống
2-Từ điển Y Khoa
3-Y Bác sĩ gia đình
4-Video hài
5-Góc giải trí
6-Phả hệ
7-Phong tục tập quán
8-Toán lớp 1 đến lớp 8
9- DIR Máy tính
10- Cộng đồng thông tin
11- Bản đồ các tỉnh
12- Vietbando
13- Tạo ảnh động
14- Xinh xinh
15- Bệnh viện tin học
16-PCguide
17-Hình ảnh vui
18- Ảnh số Nguyễn Hùng
19-Kết quả sổ xố 3 miền
20- Học HTML BASIX
21-ghép hình ảnh động
22- THPT Nguyễn Du
23- Thư viện sách
24- Từ điển Danh Ngôn
25- Xem ti vi hài
26- Phong Thủy VietAA
27- Góc Thầy Trò
28- Code chữ nhiều màu
29- Upload ảnh Lấy link
30- Chỉ tay- xem tướng
31- Đăng tin
32-Ngân hàng mọi nhà
33- Trường xưa
34-seqap.edu(Giáo dục)
35-Bạn là baonhiêu?
36.T.Kiều-Ngàynàynămxưa
37.Vua-Danh tài-Đồ hoạ
38.Vườntrẻ-KT gđình
39. Dbạ web cônggiáo
40.Mp3karaoketruyệnGSinh
41.petalia Giải trí và chia sẻ
42.Dngôn,nhânvật,skiện
43.Mía PhasucoNThuận
44.Mẹ và bé
45. Diễn đàn trẻ thơ
46. Tạo thiệp điện tử
47. Thiệp Việt
48.Kiến thức Kinh Doanh
49.Đắc nhân tâm
50.Trò chơi Tiếng Anh
51. Tạo ảnh nghệ thuật
52. Học tiếng Anh6789
53.Sách online,Truyện,hài
54.Điện lực Ninh Thuận
55 doimoigiaoduc
56 Tìm lời bài hát
57.Tỉnh đoàn Ninh Thuận
58. Phòng GD Bác ÁI
60. Rút gọn link /
61.All Kiến thức-kỹ năng/
63- Cửa sổ công nghệ
64.Bồi dưỡng văn hóa
65 Học từ xa Khóa học
Thông tin tri thức

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Logo Liên kết

    Vũ điệu

    20-11-2014

    HKPĐ 2014-2015

    CLB TPT 2015

    Hội chợ Xuân 2015

    Trung thu năm 2015

    CLB và Phước Tiến B

    GIAO LƯU 4-2015

    NHẠC KỂ CHUYỆN

    Thể dụcTrường học

    facebook JB

    Điều tra ý kiến

    Bạn truy cập trang này thông qua?
    Tình cờ
    Người khác giới thiệu
    Tìm kiếm theo từ khóa
    Trang ưa thích từ lâu
    Thông qua trang khác

    Ảnh ngẫu nhiên

    Happy_new_year.swf Video_07__tai_nan_giao_thong.flv Video_13cailuongEnglish.flv Hoa_cham_pa.mp3 Season_1600_1200_2_original.jpg 4_ta_hat_to_hat_nho.mp3 2_Doi_tay_len_vai_Nhac_sinh_hoat.mp3 3_hon_lua_thieng.mp3 1_Nhay_lua_lua_titach.mp3 1_luahong.mp3 1_goi_lua_thieng.mp3 1_Chao_Lua_Thieng.mp3 CUUNON_CHUC_TET.swf Images_23.jpg Diendanhaiduongcom19072.jpg Flowers_alphabet.swf TINH_LA_HU_KHONG1.swf Lua_doi92.swf KINH_MUNG_PHAT_DAN_21.swf Lich_Tet_31.swf

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Những Bức Thư hay câu nói hay >

    Giá trị cuộc sống: Que Diêm - SẮC SẮC, KHÔNG KHÔNG!

     

                              Que Diêm
                                                                      Pháp Nhật
     
                                                 
    Nó đang sống trong một nơi mà ánh sáng khó có thể vào được. Nó đang sống trong một hộp diêm. Nó là que diêm. Tuy vậy thỉnh thoảng nó cũng thấy ánh sáng xuất hiện và tiếp sau đó là một người bạn của nó được đem ra ngoài. Được đem ra ngoài đồng nghĩa với việc phải chết. Nhưng lạ thay từ trước đến bây giờ nó chưa hề nghe một tiếng oán giận hay than khóc của những người bạn được lấy ra khỏi hộp. Nó chỉ nghe tiếng cười trong niềm vui sướng và hạnh phúc của những người bạn ấy thôi. Nó có cảm nhận rằng những người bạn nó hạnh phúc vì được chết đi.
     
    Rồi một ngày kia nó thấy ánh sáng xuất hiện. Một bàn tay nào đó nhẹ nhàng lấy nó ra rồi nâng nó lên cao. Sau đó nó nghe một âm thanh mà nó vẫn thường hay nghe mỗi khi có một người bạn được đem ra ngoài. Nó thấy toàn thân nó ấm dần lên. Năng lượng yêu thương đang tràn ngập trong lòng nó. Nó muốn hiến tặng tình yêu thương này một cách trọn vẹn.
     
    Giờ đây nó là một ngọn lửa. Ngọn lửa của yêu thương. Và chỉ có giây phút này nó mới cảm nhận được hết ý nghĩa cuộc đời nó. Giây phút nó sắp chết đi.
     
    Thời gian qua nó được sống. Nó sống trong sự lạnh giá và đen tối của hộp diêm. Tuy được sống nhưng nó cảm thấy như nó đã chết rồi. Bây giờ nó đang chết đi nhưng nó thấy sự sống trong nó mãnh liệt hơn bao giờ hết, bởi vì ngọn lửa yêu thương trong người nó đang dâng cao dần cao dần… Và nó chợt hiểu ra vì sao trước đây nó chỉ nghe tiếng cười hạnh phúc của những người bạn nó. Với nó. Một que diêm chết đi trong yêu thương là để được sống…

                                     http://www.tienphong.vn/Cache/14/70014_600.jpg

                                                          Ánh sáng niềm tin

    Một buổi tối tại sân vận động trường Los Angeles. Ông John Keller, một diễn giả nổi tiếng, được mời thuyết trình trước khoảng 100.000 người. Đang diễn thuyết, bỗng ông dừng lại, dõng dạc:
    - Bây giờ xin các bạn đừng sợ. Tôi sắp cho tắt tất cả đèn trong sân vận động này.
    Đèn tắt. Cả sân vận động chìm 
    trong bóng tối âm u. Ông John Keller nói tiếp:
    - Bây giờ, tôi đốt lên một que diêm. Những ai nhìn thấy lửa của que diêm đang cháy thì hãy hô to "Đã thấy".
     
    Một que diêm được bật lên, cả sân vận động vang lên: "Đã thấy"
    Sau khi đèn được bật sáng trở lại, ông John Keller giải thích:
    - Ánh sáng của một hành động nhân ái dù bé nhỏ như một que diêm cũng sẽ chiếu sáng trong đêm tăm tối của nhân loại y như vậy.
    Một lần nữa, tất cả đèn trong sân vận động lại được tắt. Một giọng nói vang lên:
    - Tất cả những ai ở đây có mang theo diêm quẹt, xin hãy đốt cháy lên! Bỗng chốc cả sân vận động rực sáng.

    Ông John Keller kết luận:
    - Tất cả chúng ta hợp lực cùng nhau có thể chiến thắng bóng tối, chiến tranh, khủng bố, cái ác và oán thù bằng những đốm sáng nhỏ của tình thương, sự tha thứ và lòng tốt của chúng ta. Hòa bình không chỉ là môi trường sống vắng bóng của chiến tranh. Hòa bình không chỉ là cuộc sống chung im tiếng súng đạn, đôi khi con người làm khổ nhau, áp bức, bóc lột nhau mà không cần chiến tranh. Cách tốt nhất để xây dựng hòa bình là tăng thêm thật nhiều những hành động yêu thương và hảo tâm với đồng loại. Những hành động yêu thương xuất phát từ lòng nhân hậu sẽ như ánh sáng nho nhỏ của một que diêm. Nhưng nếu mọi người cùng đốt lên những ánh sáng bé nhỏ, những hành động yêu thương sẽ có đủ sức mạnh để xua đuổi bóng tối của những khổ đau và tội ác.


    Trần Bích Ngọc - Dịch từ internet
       Chim thiên nga

                                  
                                Have a Nice day !
    __._,_.___
    YouTube - Video từ email này
     
     
             
    SẮC SẮC, KHÔNG KHÔNG!
    ...từ bài Bát Nhã. Sự đời ! Trăm vạn chuyện khác nhau đến mấy, rốt cuộc rồi cũng chữ ấy mà thôi. Không Ngộ thì Mê, không Mê thì Ngộ, nói gì? có gì nữa để nói?
    ....Chú khắc suốt ngày và suốt đêm. Khắc rách da tay, khắc kiệt sức. Khắc : sắc bất dị không, không bất dị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc, thọ tưởng hành thức diệc phục như thị... Bài kinh Bát nhã. 
     
    Mời xem phim
    Xuân hạ thu đông , rồi  xuân
     
    http://www.sonyclassics.com/spring/_pix/leftimage.jpg

    Tuần vừa qua, một cuốn phim Ðại Hàn ra mắt khán giả Paris, được khen ngợi. Báo Mỹ cũng khen. Tên của phim là : Xuân Hạ Thu Ðông ... rồi Xuân (1). Không phải là người sành điện ảnh, đọc tên phim là tôi muốn đi xem ngay vì nên thơ quá. Xuân hạ thu đông thì chẳng có gì lạ, nhưng xuân hạ thu đông ... rồi xuân thì cái duyên đã phát tiết ra ngoài. Huống hồ, ở trong phim, xuân rồi lại xuân trên một ngôi chùa nhỏ ... trên một ngôi chùa nhỏ chênh vênh giữa núi non. 

    Thơ và đẹp là chuyện của phim. Bằng im lặng, cảnh nói thay người, vì người chẳng có gì để nói. Chẳng có gì để nói giữa ông thầy và chú tiểu. Chẳng có gì để nói giữa chú tiểu và cô gái. Giữa ba nhân vật là một chiếc thuyền, có khi có người chèo, có khi không có người chèo vẫn trôi, trôi từ bờ bên này qua bờ bên kia, từ thế giới bên ngoài không hiện diện qua thế giới ngôi chùa không ai cần nói với ai. Chiếc thuyền là nét động duy nhất giữa tĩnh lặng mênh mông, là vùng vẫy giữa lắng đọng. Nói gì ? Có gì để nói ? Nói gì giữa chú tiểu và cô gái ? Chuyện xảy ra là chuyện tất nhiên, bình thường như xuân hạ thu đông, bốn mùa trôi qua trên mái chùa

    Mới hôm qua, mùa xuân, chú tiểu hãy còn là búp măng, con ai đem bỏ chùa này, ngây thơ đùa nghịch với cóc nhái, rắn rít. Hôm nay, khi cô gái đến, tuổi đời của chú đã bắt đầu vào hạ. Ðất trời ấm mùa hạ, cô gái ấm mùa hạ, chú cũng vậy. Chuyện gì xảy ra tất phải xảy ra, chú tiểu hay ai cũng vậy thôi, đất đá cũng biết, nói gì, có gì để nói, bình thường như xuân hạ thu đông, bốn mùa trôi qua. 
    http://img.photobucket.com/albums/v519/phu_de/tapluc/springsum.jpg
     
    Cô gái đến chùa để ở lại chữa bệnh. Khi đến, cô u sầu. Dưới mặt trời mùa hạ, trời ấm, người ấm, cô rạng rỡ.
    Ông sư nói: “Cô lành bệnh rồi đấy, về nhà được rồi”. Ông biết hết, nhưng thản nhiên, như không, có gì để nói?
    Cô gái xuống thuyền, thuyền đưa cô từ bờ bên này của núi non qua bờ bên kia của một thế giới chẳng ai biết. Ðó là thế giới chú tiểu sắp bước vào, bởi vì, sau khi cô gái đi, chú tiểu cũng khăn gói rời chùa, làm con bướm đuổi theo mùi hương. Trong khăn gói, chú cẩn thận nhét thêm tượng Phật. Nằm trong gói, chắc tượng Phật nói thầm : “chú tiểu ơi, chẳng sao đâu, chú đi như thế cũng tốt như ở, bình thường thôi, xuân hạ thu đông”. 
    http://www.la-grange.net/2004/08/06-spring-summer.jpg

    Chùa hai người, bây giờ chỉ còn một. Một ông sư già và một con mèo con. Mặt trời dịu lại, mùa hạ cũng ra đi. Mùa thu dần đến, núi non vàng rực một màu. 

    Nhưng chẳng mấy chốc, chú tiểu trở về. Chú về với râu, với tóc, với tướng mạo hiên ngang của thanh niên đô thị. Và với con dao ! Con dao mà chú đã thọc vào cổ của người yêu bây giờ là người phản. Chú vào chùa, giận dữ bốc cháy người chú. Trong tay chú, con dao như muốn thọc vào cả núi non. Thản nhiên như không, ông sư càng già càng ít nói. Chỉ nói : “ Chú khổ thì người khác cũng khổ ”. Nghe chừng như chuyện khổ cũng tất nhiên, nói gì, có gì để nói, chỉ là xuân hạ thu đông. 

    Cũng tất nhiên, cảnh sát đến chùa bắt kẻ sát nhân. Cảnh sát có súng. Sát nhân có dao. Dao ấy hươi lên trước súng. Máu sẽ đổ chăng ? Ðổ trên sân chùa ? Ðổ trên lưng ông già đang lom khom nắn nót viết chữ trên sân ? Ðâu có ! Không rời bút, cũng chẳng nhìn lên, ông bảo chàng thanh niên buông dao. Dao buông xuống thì dao hết là dao. Dao hết là dao thì súng cũng hết là súngcảnh sát hết cảnh sát, thanh niên hết râu tóc. Chỉ còn chữ viết trên sân. Với con dao đã buông, ông bảo chú thanh niên tiếp tục khắc chữ trên nền sân, khắc theo chữ ông viết. Chú khắc suốt ngày và suốt đêm. Khắc rách da tay, khắc kiệt sức. Khắc :sắc bất dị không, không bất dị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc, thọ tưởng hành thức diệc phục như thị... Bài kinh Bát nhã. 
    http://www.fipresci.org/festivals/archive/2004/palm_springs_2004/photos/spring1.jpg
     
    Sáng hôm sau, cảnh sát dẫn chú lên thuyền qua bên kia bờ. Mọi chuyện xảy ra như chẳng có gì để nói, chẳng có gì để nói nhiều, tất nhiên như thế. Trừ bài Bát nhã. . 

    Mùa thu trôi qua, tuyết mùa đông phủ trắng núi non. Một mùa tuyết, hai mùa tuyết, chẳng biết bao nhiêu mùa tuyết trôi qua, chỉ biết ông sư già đã tịch.
    Giữa băng giá phủ kín mặt hồ, bỗng một hôm, giữa mùa tuyết như thế, một người đàn ông đứng tuổi hiện ra, đi từ bờ bên kia qua bờ bên này của ngôi chùa bỏ hoang. Cũng một người ấy thôi, mãn giấc bướm, mãn tù, mãn cuộc đời, quay về chùa cũ. Cũng một người ấy thôi, nhưng không phải người ấy nữa. Người ấy bây giờ là sư

    Có sư, chùa sống lại. Tượng được đặt trên bàn thờ, bế lên núi, ngự trên chóp đỉnh, tạc cả vào băng. Giữa băng giá, sư mình trần leo núi, thách đố với trời đất, thách đố với cả chính mình. Sư thắng. Sư đã từ giã bờ bên kia. Sẽ không còn ai biết sư là ai nữa, kể cả con thuyền khi hết băng giá sẽ nối lại hai bờ, kể cả chính sư.
    Nhưng từ giã cuộc đời bên kia đâu có phải là diệt nó. Trái lại, phải sống với nó. Mà cuộc đời ở bên kia cũng chẳng để cho sư quên sư đâu. Nó nhắc nhở hành trình của sư ở chính cái chỗ bắt đầu : ở tiếng khóc khi bắt đầu sự sống.
    Cho nên, giữa giá băng như thế, một buổi sáng, chùa chưa mở cửa, bỗng vang dội tiếng khóc sơ sinh trước sân. Một thiếu phụ, chẳng biết ai, dấu nước mắt, đem con lên bỏ chùa này, giao cho chùa giọt máu chắc hẳn là kết quả của một hạnh phúc không bền hơn sương tan đầu cỏ. Tiếng khóc! Trẻ thơ! Câu chuyện của chính ông sư, có lẽ của cả mọi người, sẽ lặng lẽ diễn ra hàng ngày trước mắt ông. Câu chuyện đó, ông đã quá biết rồi, cho nên có gì xảy ra chắc ông đều sẽ thản nhiên, chẳng nói một lời, nói gì, có gì để nói, bình thường như xuân hạ thu đông trôi qua trên mái chùa của ông

    Ðấy, băng giá tan rồi, mùa đông đã trôi qua, một mùa đông, hai mùa đông ...Rồi mùa xuân ! Trẻ sơ sinh đã thành chú tiểu nhỏ, ngây thơ đùa nghịch với cóc nhái, rắn rít đang bò ra khỏi hang. Chỉ chừng mươi mùa xuân nữa thôi là chú tiểu sẽ vào tuổi hạ. Coi chừng, chú sắp rút dao. Sắp khắc trên nền gạch :“có chẳng khác không, không chẳng khác có...” Nói gì nữa, có gì để nói ?... 
    http://www.la-grange.net/2004/08/06-autumn-fall.jpg


    Ðáng lẽ người kể chuyện chấm dứt ở đây. Nhưng xem phim mới lại nhớ phim cũ. Nhớ quá, không cắt hai phim ra được, cho nên phải thêm. Cũng tại bài kinh Bát nhã, năng trừ nhất thiết khổ chân thật bất hư. Dứt trừ hết khổ ách, chân thật không hư. Tại sao bài kinh Bát nhã có công năng như vậy ? Tại vì kinh nhắc chữ có cho ai mê muội về không, nhắc chữ không cho ai mê muội về có. Cứ thử mê muội rồi thấm Bát nhã. 

    “Xuân Hạ Thu Ðông ... rồi Xuân” được sáng tác giữa thời đại mà dục tính phơi tràn trên màn ảnh. Ái dục là đề tài của phim, vấn nạn của nhân vật. Tôi không biết đạo diễn có lấy hứng từ phim cũ không, nhưng tôi liên tưởng đến một phim nổi tiếng của Nhật, Quái Ðàm (Kwaidan) (2), chiếu cách đây trên 35 năm, rút từ một chuyện thiền, chẳng có gì giống phim mới ngày nay, trừ bài Bát nhã. Chuyện như sau, tôi kể theo trí nhớ. 

    Một chú tiểu mù sống trong một ngôi chùa vắng với một ông sư già. Chú chơi đàn tỳ bà rất hay, tiếng đàn ai oán, ai nghe cũng rơi lụy. Một buổi tối mùa hè đầy sao, chú tiểu đang ngồi trước sân tư lự với sao trên trời, bỗng nghe bước chân lạ của ai đến bên cạnh. Tiếng áo giáp khua. Rồi giọng một võ sĩ : “Chú đừng sợ. Nữ chúa của ta nghe danh cây tỳ bà của chú nên bí mật tới đây cùng với cả triều đình của ngài để mời chú đến đàn cho nghe khúc nhạc kể lại trận thủy chiến ngày xưa xảy ra trong vùng này. Ta đưa chú đi”. 

    Chú tiểu ngần ngại quá, sợ kẻ lạ, sợ đêm khuya, thầy quở, nhưng võ sĩ nắm tay chú kéo đi. Chú được dẫn đến trước một cung điện nguy nga, tráng lệ . Cả một triều đình bá quan văn võ, quý tộc, công nương, lễ phục oai vệ, uy nghiêm, ngồi lặng yên chờ chú. Trên ngai, chủ trì một nữ chúa, trang phục cực kỳ lộng lẫy. Chú tiểu so dây, lựa khúc, gảy bản đàn nổi tiếng, rồi cất tiếng ca não nùng kể lại trận đánh. Cả triều đình thương cảm, rơi lệ. 

    Gần sáng, võ sĩ đưa chú về lại chùa, hẹn tối mai sẽ trở lại, sẽ đàn, sẽ yến tiệc, sẽ trả công, sẽ gả người đẹp cho chú, nhưng cấm chú tuyệt đối không được hé miệng kể cho ai nghe chuyện này. 

    Tối hôm sau. Lại tiếng khua của áo giáp. Lại võ sĩ đến tìm. Lại triều đình oai vệ. Lại đàn hát, nỉ non, ai oán. Trận thủy chiến hiện ra qua bài hát, giáo mác, lửa đạn, thây người, máu chảy, cả triều đình thất trận nhảy xuống sông, nữ chúa gieo mình xuống nước, tự vẫn ... 

    Ðêm hôm đó, đêm hôm sau, đêm sau nữa, cứ đến đêm là ông sư già để ý thấy chú tiểu ôm đàn ra khỏi chùa, đến gần sáng mới về. Ông thầy lo quá, thấy chú tiểu tái xanh, ngớ ngẩn, xa vắng; Chẳng lẽ chú tới nhà gái ? “Này, tiểu, nhỏ nào hớp hồn chú vậy?” Chú tiểu lắc đầu, câm miệng, khiến thầy càng nghi. Tối đó, sư cho người theo dò, nhưng lạ quá, tiểu đi như lướt trên đất, chẳng đường sá gì cả, vừa mới theo bóng chú đã lạc đâu rồi, mất hút. Quay về lối cũ, bỗng nghe thoảng ra, từ nghĩa trang gần chùa, tiếng tỳ bà. Vào nghĩa địa thì chú đấy, đang ngồi đàn một mình trước mộ hoang của phe thất trận thủy chiến ngày xưa. Mưa đẫm ướt áo, chú vẫn đàn say mê . Gọi, chú chẳng nghe. Lay, chú vẫn ngồi. Vẫn đàn, như không biết gì khác. Phải lôi chú, kéo chú về chùa. 

    Thế này thì tiểu bị ma bắt rồi - sư nói. Thất trận mấy trăm năm, oan hồn vẫn chưa tan. Vẫn triều đình, vẫn bá quan văn võ, vẫn nghi vệ oai phong, vẫn lộng lẫy nữ chúa. Vẫn thủy chiến. Dưới trời sao. Trước nấm đất hoang. Ông sư mài mực, chấm bút, bảo chú tiểu cởi hết áo quần, viết trên toàn thân kín mít chữ, từ chỏm đầu đến mút chân. Chú tiểu bây giờ chỉ còn là bài kinh biết đi, sắc bất dị không, không bất dị sắc ... Sư nói :“tối nay nó lại đến tìm chú nữa đấy ; cứ tĩnh tọa chú Bát nhã”.
     
    http://www.sea.fi/foto/kwaidan.jpg
     
    Tối, võ sĩ lại đến, nhưng chẳng thấy chú tiểu đâu cả, chỉ thấy cây tỳ bà vẫn gác nơi vách. Nhìn quanh cây đàn, trống không, chẳng bóng ai, nhưng ô kìa, sao lại có hai cái tai vễnh lên trước mắt, đúng là tai của chú tiểu. Võ sĩ kéo tai ; chú tiểu nhịn đau, chú Bát nhã. Không làm được gì hơn, võ sĩ rút gươm, cắt tai, mang đi. Sư phụ ơi, sư phụ ơi, người đã tuyệt vời năng trừ nhất thiết khổ, chân thật bất hư kín mít toàn thân, từ chỏm đầu đến mút chân, chỉ quên khuấy yết đế trên hai tai ! 



    Không mắt, không tai, vô nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý, chú tiểu bây giờ chỉ còn là cây đàn, tai mắt chú là cây tỳ bà, cây tỳ bà là tai mắt chú, người và đàn là một. Trong chuyện thiền mà cuốn phim lấy hứng, chú tiểu trở thành danh cầm bậc nhất thiên hạ. 

    *** 

    Hai phim, hai chuyện chẳng giống gì nhau, chỉ cùng mượn hứng từ bài Bát nhãSự đời ! Trăm vạn chuyện khác nhau đến mấy, rốt cuộc rồi cũng một chữ ấy mà thôi, không ngộ thì mê, không mê thì ngộ, nói gì, có gì nữa để nói ? 

    Tác giả
    C H T 

    (1) Printemps, été, automne, hiver... et printemps (tên Hàn ngữ là Bom, yeorum, gaeul, gyeowool, geurigo, bom, 2003), đạo diễn : Kim Ki-Duk 

    (2) Phim của Masaki Kobayashi, Nhật Bản (1964). Câu chuyện tác giả kể lại là một trong 4 chuyện hợp thành cuốn phim 
    Kwaidan
     

     

    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Hùng @ 05:30 29/12/2012
    Số lượt xem: 837
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    CLB TPT Bác Ái Hướng về Biển Đảo

    CLB TPT 2014 photovoice

    Tiểu phẩm và phần chào hỏi ấn tượng HOITHIQTE2014

    Giao luu hè 2014

    Hội thi móc son lịch sử - Phước Tiến + Phước Trung + Phước Bình 2013-2014

    TẠO BẢN ĐỒ