THÔNG TIN TRI THỨC

”Lời Ngài là ngọn đèn soi con bước,là Ánh sáng chỉ đường con đi”
*NGUYỄN HÙNG *
Gv Phước Tiến B Bác Ái Ninh Thuận - Thích học hỏi khám phá nghiên cứu và sáng tạo
* KIẾN THỨC KHÔNG CỦA RIÊNG AI *
Rất vui khi cùng quý vị chia sẻ, cùng đồng hành khám phá học hỏi và trao đổi - mong được sự đóng góp xây dựng từ quý vị
Xin Chúc Sức Khoẻ - Hạnh phúc và Thành Đạt.
Web:17-10-2009
Admin:0976.087.247

MENU TÀI NGUYÊN

Tài nguyên dạy học

Thành viên trực tuyến

3 khách và 2 thành viên
  • chuthi thao
  • vũ quốc vương
  • Ngâm thơ:JB. Nguyễn Hùng

    BÀI HÁT CHỌN

    Liên kết khác

    Semaphore - morse2b tde link

    Giúp bạn tìm kiếm


    1-Nghệ thuật sống
    2-Từ điển Y Khoa
    3-Y Bác sĩ gia đình
    4-Video hài
    5-Góc giải trí
    6-Phả hệ
    7-Phong tục tập quán
    8-Toán lớp 1 đến lớp 8
    9- DIR Máy tính
    10- Cộng đồng thông tin
    11- Bản đồ các tỉnh
    12- Vietbando
    13- Tạo ảnh động
    14- Xinh xinh
    15- Bệnh viện tin học
    16-PCguide
    17-Hình ảnh vui
    18- Ảnh số Nguyễn Hùng
    19-Kết quả sổ xố 3 miền
    20- Học HTML BASIX
    21-ghép hình ảnh động
    22- THPT Nguyễn Du
    23- Thư viện sách
    24- Từ điển Danh Ngôn
    25- Xem ti vi hài
    26- Phong Thủy VietAA
    27- Góc Thầy Trò
    28- Code chữ nhiều màu
    29- Upload ảnh Lấy link
    30- Chỉ tay- xem tướng
    31- Đăng tin
    32-Ngân hàng mọi nhà
    33- Trường xưa
    34-seqap.edu(Giáo dục)
    35-Bạn là baonhiêu?
    36.T.Kiều-Ngàynàynămxưa
    37.Vua-Danh tài-Đồ hoạ
    38.Vườntrẻ-KT gđình
    39. Dbạ web cônggiáo
    40.Mp3karaoketruyệnGSinh
    41.petalia Giải trí và chia sẻ
    42.Dngôn,nhânvật,skiện
    43.Mía PhasucoNThuận
    44.Mẹ và bé
    45. Diễn đàn trẻ thơ
    46. Tạo thiệp điện tử
    47. Thiệp Việt
    48.Kiến thức Kinh Doanh
    49.Đắc nhân tâm
    50.Trò chơi Tiếng Anh
    51. Tạo ảnh nghệ thuật
    52. Học tiếng Anh6789
    53.Sách online,Truyện,hài
    54.Điện lực Ninh Thuận
    55 doimoigiaoduc
    56 Tìm lời bài hát
    57.Tỉnh đoàn Ninh Thuận
    58. Phòng GD Bác ÁI
    60. Rút gọn link /
    61.All Kiến thức-kỹ năng/
    63- Cửa sổ công nghệ
    64.Bồi dưỡng văn hóa
    65 Học từ xa Khóa học
    Thông tin tri thức

    Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Logo Liên kết

    Vũ điệu

    20-11-2014

    HKPĐ 2014-2015

    CLB TPT 2015

    Hội chợ Xuân 2015

    Trung thu năm 2015

    CLB và Phước Tiến B

    GIAO LƯU 4-2015

    Thể dụcTrường học

    facebook JB

    Điều tra ý kiến

    Bạn truy cập trang này thông qua?
    Tình cờ
    Người khác giới thiệu
    Tìm kiếm theo từ khóa
    Trang ưa thích từ lâu
    Thông qua trang khác

    Ảnh ngẫu nhiên

    Happy_new_year.swf Video_07__tai_nan_giao_thong.flv Video_13cailuongEnglish.flv Hoa_cham_pa.mp3 Season_1600_1200_2_original.jpg 4_ta_hat_to_hat_nho.mp3 2_Doi_tay_len_vai_Nhac_sinh_hoat.mp3 3_hon_lua_thieng.mp3 1_Nhay_lua_lua_titach.mp3 1_luahong.mp3 1_goi_lua_thieng.mp3 1_Chao_Lua_Thieng.mp3 CUUNON_CHUC_TET.swf Images_23.jpg Diendanhaiduongcom19072.jpg Flowers_alphabet.swf TINH_LA_HU_KHONG1.swf Lua_doi92.swf KINH_MUNG_PHAT_DAN_21.swf Lich_Tet_31.swf

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Tin tức ngày tết ngày lễ >

    A beautiful Christmas - Một Lễ Giáng Sinh Tuyệt Ðẹp

    Một Lễ Giáng Sinh Tuyệt Ðẹp

    Bút Xuân Trần Ðình Ngọc
    christmas204
     
    Lúc đó là mùa Ðông năm 1864, một mùa Ðông thật lạnh tại Hiệp chủng quốc.
    Cuộc nội chiến giữa hai miền Nam – Bắc Hoa Kỳ đang ở vào thời kỳ ác liệt nhất. Những trận giao tranh giết hại hàng chục ngàn người và những tiểu bang nằm trong vùng trận địa đều chịu cảnh tàn phá đổ nát : nhà cửa bị cháy rụi, nông trại bỏ hoang, đàn bà con nít chạy trốn khỏi nơi lửa đạn, súc vật lang thang đói khát không người săn sóc…Thật là một mùa Ðông lạnh ở ngoài trời mà giá buốt cả trong lòng người.
    Trong một trang trại nhỏ ở miền Nam chỉ cách Shiloh – nơi mới xảy ra một cuộc giao tranh ác liệt làm đôi bên tử thương cả chục ngàn quân sĩ - chừng 100 dặm, Sandra Johnson đứng nhìn qua cửa kính ra ngoài trời đầy tuyết bay lả tả. Nàng là một cô gái xinh xắn, dễ thương, tính tình hiền hậu và hay thương người. Sandra mới 16 tuổi nhưng đã sớm biết thế nào là cảnh chiến tranh giết chóc, cảnh gia đình tan nát chia ly, phần vì nàng được nghe người ta kể lại, phần vì nàng đã được chứng kiến ngay trong cuộc sống hàng ngày tại cái tỉnh nhỏ bé của nàng.
    Cha Sandra ra đi chiến đấu bên phía Nam quân đã được gần hai năm. Trong khoảng thời gian ấy, chỉ có một lần ông ghé thăm nhà rồi biệt vô âm tín.
    Có những buổi chiều khi hoàng hôn xuống, Sandra đã nhớ thật nhiều người cha thân yêu mà ngày còn ở nhà ông thường dắt nàng đi chơi cũng trong những buổi chiều đẹp như vậy.
    Những lúc đó, Sandra đã không ngăn được những giọt lệ lăn tròn trên má. Thỉnh thoảng Sandra cũng bắt gặp những giọt lệ như thế trên khoé mắt mẹ nàng mặc dầu Sandra biết mẹ cố giấu những xúc động, không muốn cho Sandra thấy.
    Hôm nay đứng nhìn tuyết bay, Sandra lại cảm thấy nhớ cha hơn. Ước gì ông về ngay bây giờ để Sandra sà vào lòng ông mà vòi vĩnh, nũng nịu và để được ông nhìn với ánh mắt đầy yêu thương trìu mến, được ông vuốt ve vỗ về và nhất là được ông kể chuyện chiến trường cho nghe.
    Sandra càng nhớ cha khi nàng chợt nghĩ sắp đến lễ Giáng Sinh rồi. Nàng gọi mẹ:
    “Má ơi! Chỉ ba ngày nữa là lễ Giáng Sinh rồi đấy má!”
    Bà Johnson đang lúi húi trong phòng. Bà lục tìm trong đống đồ lộn xộn bộ tượng Giáng Sinh mà gia đình bà đã có từ lâu, mỗi mùa Giáng Sinh lại lấy ra trưng bày ở giữa nhà. Giọng bà âu yếm:
    “Ừ, Sandra, má đang tìm bộ tượng Sinh Nhật đây!”
    Sandra nhảy chân sáo vào phòng để đồ:
    “Thế ư má? Thích quá. Ðể con tìm phụ với má.”
    Hồi chưa có chiến tranh, đồ đạc của mỗi gia đình được xếp dọn đâu đó. Từ dạo xẩy ra nội chiến giữa hai miền Nam Bắc, tình trạng hỗn loạn xẩy ra thường xuyên, không biết lúc nào. Ðồ đạc được chia ra làm hai loại: thứ quí báu và thiết dụng thì lúc nào cũng sẵn sàng để mang theo lúc chạy. Thứ không cần thiết và nặng nề thì dọn cả vào căn phòng chứa đồ. Bộ tượng Sinh Nhật tuy quí nhưng không thể mang theo mỗi khi hữu sự. Ðành phải bỏ vào trong một chiếc hộp và để trong phòng đồ vậy. Phòng đồ chất đủ thứ lộn xộn, hai mẹ con tìm hoài không ra bộ tượng Sinh nhật. Sandra vừa lục lọi vừa hỏi mẹ:
    “Má à, bao giờ ba về? Giáng Sinh này ba có về không?”
    Bà Johnson sững sờ trong giây phút. Cổ họng bà nghẹn lại. Bà không trả lời ngay được con gái.
    Người chồng yêu quí của bà ra đi đã hai mùa Giáng Sinh rồi. Không biết chàng sống chết ra sao. Trước đây ba tháng, một trận chiến khốc liệt xẩy ra làm cả đôi bên Nam quân và Bắc quân đều tổn hại hàng chục ngàn người. Vô số người bị thương. Bà mong John bị thương và về nhà để bà săn sóc, để bà mãi mãi được gần người chồng yêu quí, Sandra được gần cha. Nhưng trông hoài không thấy chồng về, bà đinh ninh có lẽ chồng bà đã chết trong trận ấy vì nhiều người chết trận quá, người ta chưa kịp báo tin cho bà. Bà vẫn giấu thầm những giọt nước mắt không muốn cho Sandra biết và mỗi khi Sandra hỏi, bà trả lời:”Ba con sắp về!”
    Ừ, vài bữa nữa đã Giáng Sinh rồi, John có về không? John về thì bà vui lắm, Sandra vui lắm. Và mặc dù tình trạng chiến tranh vẫn còn, bà sẽ cố gắng sửa soạn một bữa tiệc Giáng Sinh thật ngon cho cả gia đình. Bà sẽ giết một con gà tây trong mấy con gà còn sót lại trong nông trại. Sẽ thiếu nhiều thứ lắm: không có bơ, không có phó-mát…và hình như chỉ còn một chút xíu đường và bột đủ cho một chiếc bánh. Nhưng không sao. Vậy cũng đủ rồi. Chỉ cần John về. Chỉ cần sự hiện diện của John thôi. Còn mọi thứ là phụ.
    Chiến tranh đã tàn phá hết, thiêu hủy hết, ngay cả những nhu yếu phẩm cho đời sống. Và tình trạng hỗn loạn đã khiến người ta không yên tâm làm việc để sản xuất những thứ đó. Bà Johnson biết có nhiều gia đình đã ở trong tình trạng khốn quẫn: thiếu cả bánh mì để ăn hàng ngày, nói gì đến sữa và bơ, đường…là những thứ hiếm hoi lúc đó.
    “Kia, sao má không trả lời con?”
    Bà Johnson bừng tỉnh như ra khỏi giấc mộng. Bà chợt nhớ đến câu hỏi của Sandra:
    “À, có lẽ ba con sắp về. Giáng Sinh này ba con sẽ về…”
    Giọng Sandra nũng nịu:
    “Lúc nào má cũng nói ba sắp về, ba sắp về…mà chẳng bao giờ ba về. Con không tin được má nữa…”
    Bà Johnson thở dài. Bà biết giải thích với con làm sao? Bà chỉ còn trông cậy vào Chúa, nhất là ngày lễ Giáng Sinh sắp tới. Chúa sẽ thương gia đình bà đưa người chồng yêu quí của bà về với gia đình.
    Bỗng Sandra reo lên:
    “Má, bộ tượng đây rồi má!”
    Hai mẹ con đưa bộ tượng Giáng Sinh ra trưng bày trên một chiếc bàn nhỏ tại phòng khách, chỗ long trọng nhất. Sandra thắp hai ngọn đèn cho bộ tượng rồi đứng ngắm một cách say mê. Căn phòng được bày biện lại và nhờ có bộ tượng Giáng Sinh, trông vui mắt và ấm cúng hẳn lên.
    “Má à, còn thiếu cây thông nữa. Má với con ra góc vườn chặt một cành đi.”
    Bà Johnson đáp:
    “Phải đó, ra chặt lẹ kẻo sắp tối.”
    Hai mẹ con đi ra vườn. Bà Johnson xách theo một con dao để chặt cây. Sandra ngắm nghía xong lựa được một cành ưng ý:
    “Cành này đẹp đấy má. Má chặt cho con đi!”
    Lúc bà Johnson vừa chặt xong cành cây thì có tiếng chuông reo ở cổng. Hai mẹ con ngó qua hàng rào ra ngoài. Hai người đàn ông mặc quân phục Bắc quân cỡi trên hai con ngựa.
    Bà Johnson và Sandra bỗng nhiên thấy hai người lạ mặt một cách đột ngột, sợ không còn hồn vía, muốn la lên và chạy, nhưng vì sợ quá lưỡi cứng lại, chân ríu lại, không la cũng không chạy được nữa. Hai mẹ con đành cứ đứng như trời trồng ở đó. Ai còn lạ gì những cuộc tấn công của Bắc quân? Họ đốt phá và hãm hiếp đàn bà con gái. Họ làm tất cả những gì dã man không ai có thể tưởng tượng. Nhưng có lẽ đoán được tâm trạng, hai người đàn ông lên tiếng:
    “Bà và cô đừng sợ. Chúng tôi không làm gì bà và cô đâu. Xin cho chúng tôi ngủ nhờ một đêm và cho nước uống, sáng mai chúng tôi sẽ đi.”
    Bà Johnson định thần lại. Bà không biết tính sao. Thực sự bà ngại cho hai người lính Bắc quân này vào nhà quá. Ðêm hôm chỉ có hai mẹ con bà, nếu hai người lính “giở trò” thì làm sao? Bà đã lớn tuổi rồi có thể đối phó nhưng Sandra còn nhỏ quá… Bà đưa mắt ngó Sandra. Sandra nghĩ mẹ hỏi ý kiến mình, nàng nói không suy nghĩ:
    “Sắp Giáng Sinh rồi má à. Má cứ cho họ ngủ nhờ một đêm đi!”
    Hai người đàn ông nghe thế cũng phấn khởi:
    “Cô bé nói phải đó. Sắp Noel rồi. Chúng tôi cũng có gia đình nhưng không về thăm nhà được, nhớ nhà quá! Cho chúng tôi ngủ nhờ trong phòng khách một đêm đi. Chúng tôi hứa không làm gì phiền bà và cô.”
    Bà Johnson thấy hai người ăn nói có vẻ tử tế lại còn trẻ tuổi. Noel sắp tới, bà không làm được điều gì tốt để dâng lên Chúa sao? Bỗng nhiên bà thấy niềm thương dào dạt trong lòng. Bà liền hăng hái đi mở cổng cho hai người đàn ông.
    Sau khi gài then cổng cẩn thận, bà chỉ chỗ cho hai người cột ngựa ở phía vườn sau rồi hướng dẫn họ vào phòng khách. Bà bỏ thêm củi vào lò sưởi và ân cần săn sóc họ.
    Hai người lính Bắc quân gỡ súng đạn đang mang trên người ra, đem để ở một góc phòng. Sau đó họ tự giới thiệu với bà Johnson và Sandra.
    Một người là Mark Wilson, 30 tuổi, có vợ và một đứa con trai 2 tuổi, đang ở Illinois. Người kia, Tom Harrison mới 21 tuổi còn độc thân và gia đình ở tại Ohio. Hai người có vẻ đói và mệt. Họ bảo bà Johnson họ đã không có gì ăn từ mấy ngày nay.
    Bà Johnson cảm thấy ái ngại quá. Bà muốn đãi họ một chút gì cho ấm lòng vì họ nói sáng mai họ sẽ đi sớm.
    Chỉ còn một chút đường và bột. Bà dã định khi nào chồng về bà sẽ làm một cái bánh cho chồng ăn và để gia đình mừng ngày đoàn tụ luôn thể. Nhưng nay có khách. Dù họ là những người đang có mối tử thù với chồng bà nhưng bà nghĩ đã cho họ vào ngủ nhờ thì cũng phải đối đãi tử tế với họ. Hơn nữa họ lại là những ngưòi lịch sự, lễ phép, rất kính trọng bà và vui vẻ, nhã nhặn với con gái bà.
    “Thôi để John về sẽ kiếm cách khác” bà Johnson tự nhủ.
    Liền đó bà bảo hai người đàn ông nằm nghỉ rồi đi lấy chỗ bộtvà đường cuối cùng, bà bắt đầu làm bánh. Trong lúc nướng bánh, bà nghe Sandra hỏi hai người đàn ông đủ thứ về chién trận, về đời sống vất vả nơi quân ngũ. Bà nhận thấy Sandra và anh chàng lính trẻ có vẻ hợp nhau và quyến luyến nhau lắm.
    Lát sau bánh chín, bà Johnson mời mọi người vào bàn. Sandra và bà luôn tay tiếp bánh cho hai người đàn ông. Họ ăn thật ngon lành và dần dần sắc mặt họ hồng lên, tươi tắn, trái với vẻ xanh xám và mệt mỏi lúc trước. Họ tỏ ra rất vui vẻ, sung sướng.
    Trời chạng vạng tối. Tiếng chuông lanh lảnh của ngôi nhà thờ gần đó làm không gian bớt tịch mịch hơn. Bà Johnson lặng lẽ làm dấu Thánh giá. Bà nghĩ đến chồng thật nhiều và cầu nguyện cho chàng sớm về.
    Bỗng có tiếng chuông rộn ràng ngoài cổng. Mọi người mắt nhìn nhau. Hai người lính Bắc quân thì nghĩ chắc một vài người bạn của họ lại xin vào ngủ trọ nữa. Còn bà Johnson thì không đoán ra ai nhưng bà thấy tim mình đập loạn xạ trong lồng ngực. Bà thầm nghĩ:”Lậy Chúa cho John về.” Nhưng liền đó bà bỏ ý nghĩ đó đi ngay. John về đang lúc có hai người lính Bắc quân trong nhà? Chúa ơi, không thể như thế. Không bao giờ có thể như thế. Tính John xưa nay nóng nảy, nghỉ sao là làm vậy liền. Ắt sẽ có những chuyện không hay xẩy ra.
    Bà Johnson bảo hai người đàn ông:
    “Các ông cứ tiếp tục ăn uống. Ðể tôi và Sandra ra xem ai gõ cửa giờ này.”
    Khi hai mẹ con ra tới cổng thì thấy hai người đàn ông mặc binh phục Nam quân trên lưng hai con ngựa. Bà Johnson giơ cao cây đèn cầm nơi tay, chăm chú nhìn họ rồi rú lên:
    “John đó hả? Anh đã về đó sao?”
    Tiếng chồng bà:
    “Ừ, anh đã về, em lạ lắm sao? Sao không mở cổng ngay cho anh còn đứng đó?”
    Chúa ơi, điều mơ ước mong John về đã thành sư thực nhưng hai người lính đang ở trong nhà thì sao đây? Ðầu óc bà Johnson tê liệt, mụ mẫm đi khiến bà cứ đứng trơ ra đó. Lời cầu xin của bà với Chúa đã được Chúa chấp nhận nhưng Chúa không cho nó ở trong hoàn cảnh tốt một tí nào. Chồng bà đang đứng kia và cả người bạn của ảnh nữa, hai người đều có súng và có vẻ như vừa từ mặt trận về. Bà nghĩ ngay đến hai khẩu súng của hai người đàn ông trong nhà.Rồi bà tưởng tượng những gì sẽ xẩy ra khi chồng bà và người bạn bước vào nhà. Bà sẽ nghe đạn nổ dòn, sẽ thấy những thân người gục ngã và máu chảy lênh láng khắp nhà bà. Hoặc có thể, chồng bà sẽ tấn công trước và giết chết hai người lính Bắc quân trong khoảnh khắc.
    “Chúa ơi,” Bà rùng mình lẩm bẩm. Những giọt mồ hôi lạnh buốt thấm lưng áo vì bà quá sợ hãi. Nhưng liền lúc đó, Sandra lay lay vai bà:
    “Má à, má mở cửa cho ba và ông khách. Cứ cho ba hay sự thực. Má đừng sợ vì Noel sắp tới rồi.”
    Thấy lâu quá cổng không đưọc mở, John la lên từ phía ngoài hàng rào:
    “Diane, sao em không mở cửa cho anh? Có gì ở trong nhà mình vậy?”
    Nhưng bà Johnson vẫn bất động. Bà không biết tính sao? Vì vậy Sandra đã lanh lẹ ra mở cổng và ôm chầm lấy cha nàng:
    “Gặp lại ba con mừng lắm. Ba ở nhà luôn chứ ba?”
    Người bạn của John đứng đó nhìn cảnh hai cha con John âu yếm nhau.
    “Hình như có chuyện gì lạ trong nhà mình phải không Sandra?” Ông Johnson hỏi con gái.
    Sandra đáp:
    “Con muốn kể cho ba nghe hết nhưng trước nhất ba phải hứa với con ba không làm điều gì, nhất là giết người ta…”
    John vô cùng kinh ngạc, ông nhìn con gái:
    “Chuyện gì vậy Sandra? Nói mau đi!”
    Sandra lúc đó mới kể cho cha nàng nghe về hai người lính Bắc quân trong nhà. Càng nghe ông ta càng tức giận:
    “À, bọn đó là kẻ thù không đội trời chung của ba. Ba phải giết hai thằng đó. Bao nhiêu bạn hữu của ba đã bị bọn nó giết thảm thương. Ba phải báo thù.”
    Quay về phía bà vợ, ông nói:
    “Bà đã làm một lầm lỗi không thể tha thứ. Bà dám tiếp rước kẻ thù của tôi trong nhà. Tôi phải hạ chúng trước, sau sẽ hỏi tội bà.”
    Nói là làm, John và người bạn của ông ta, súng trên tay, xăm xăm đi vào nhà. Nhưng bà Johnson đã lanh chân chạy theo chồng và người bạn và cố sức cản họ. Bà năn nỉ chồng:
    “Em lạy anh. Ðừng làm thế. Họ là những người tử tế và dễ thương lắm.”
    Người chồng càng tức giận hơn, ông ta trừng trừng nhìn vợ:
    “Cô tiếp đãi kẻ thù của tôi ở trong nhà rồi bây giờ lại bênh vực chúng, phải không?Tôi không muốn nhìn mặt cô nữa. Cô không phải là vợ tôi.”
    Ông ta đẩy bà vợ chúi nhủi ra một bên rồi lại tiếp tục đi về phía ngôi nhà với ý định phải giết bằng được hai người lính Bắc quân. Phải giết chúng ngay lập tức.
    Nhưng bà Johnson và Sandra cố sức níu hai người lại. Sandra nói:
    “Ba ơi, gần Noel rồi, ba không thể tha cho họ một lần được sao? Ba biết rõ Chúa đâu có thích giết chóc hả ba?”
    Sandra đã đánh trúng nhược điểm của cha nàng và người bạn ông ta. Hai người mềm lòng trước lý lẽ vô cùng hợp lý của Sandra. Sau một hồi lưỡng lự, họ cất súng vào bao. Ông Johnson nói:
    “Thôi được, vì Giáng Sinh sắp tới rồi không nên giết người. Ba bằng lòng tha cho họ lần này.”
    Bà Johnson vô cùng mừng rỡ khi nghe chồng bà nói như thế. Ðược đà, bà nói tiếp:
    “Không phải chỉ một lần này nhưng là mãi mãi. Có phải không bao giờ anh muốn trái giới răn của Chúa không? Giết chóc như thế quá đủ rồi anh à!”
    Sau đó cả bốn người cùng vào nhà. Bà mẹ và cô con gái vô cùng sung sướng vì đã thuyết phục được chồng và cha của mình và người bạn bỏ ý định giết chóc. Nhưng khi vào tới nhà, họ chẳng thấy hai người lính Bắc quân đâu.
    Ông Johnson hỏi vợ:
    “Hai người kia đâu em?”
    Bà Johnson đoán chừng hai người lính Bắc quân đã chứng kiến vụ “níu kéo” vừa xong, sợ quá nên trốn rồi vì hai khẩu súng của họ cũng không còn đó. Bà ra phía sau nhà gọi lớn:
    “Xin anh Mark và anh Tom vô trong nhà. Không có điều gì đáng ngại cả. Ông chồng tôi và bạn ông sẽ không làm gì hai anh đâu.”
    Hai người lính Bắc quân từ trong bụi cây chui ra. Họ cũng không mang súng. Bốn người lính, hai phía Bắc quân và hai phía Nam quân cùng niềm nở bắt tay và tự giới thiệu. Họ cùng ngồi vào bàn và thưởng thức nốt cái bánh lúc nãy. Bữa ăn vô cùng thanh đạm nhưng là bữa ăn nhớ đời.
    Với những giọt lệ long lanh vì cảm động và nụ cười tươi trên khuôn mặt rạng rỡ, bà Johnson nói với mọi người:
    “Mặc dầu chúng ta mừng lễ Giáng Sinh hơi sớm nhưng tôi rất vui sướng có sự hiện diện của mọi người hôm nay. Tôi mong chiến tranh sẽ sớm chấm dứt và mọi người đều trở nên huynh đệ bởi vì chúng ta cùng đang sống trên một lục địa. Xin Chúa xuống phúc lành cho các anh và gia đình tôi.”
    Vào ngày lễ Giáng Sinh năm sau, năm 1865, vừa lúc chiến tranh Nam – Bắc kết thúc, Tom Harrison – người lính trẻ Bắc quân năm ngoái – lại trở lại nông trại của gia đình Johnson. Lần này anh ta không xin nước uống và ngủ nhờ một đêm, nhưng là để xin cưới Sandra.
    Từ đó, đôi vợ chồng trẻ sống hạnh phúc mãi mãi bên nhau
    Memphis, Tennessee, USA Giáng Sinh 1977
    Bút Xuân Trần Ðình Ngọc
    __._,_.___
    Reply via web post Reply to sender Reply to group Start a New Topic Messages in this topic(1)
    -----------

     
     
    .





     

    A beautiful Christmas

    But Xuan Tran Dinh Ngoc
    christmas204
    That was the winter of 1864, a very cold winter in the United States.
    The civil war between North and South - the United States is in a period of the most fierce. Fighting battles killed tens of thousands of people and the state in the battle zone will suffer devastating destruction: houses burnt, abandoned farms, women, children running away from the place of fire, cattle animals wandering hungry do not care ... It's a cold winter outside but cold inside.
    In a small farm in the south of Shiloh - which happened a fierce fighting sides killed tens of thousands of soldiers - About 100 miles, Sandra Johnson stood looking through the window of the snowy outdoors Bay is described. She is a nice girl, cute, character gentle and or business. Sandra was 16 years old but soon to know how is Killing the war, broken family background separation, in part because she heard people tell, partly because she has seen in the daily life in the Her tiny province.
    Sandra father went to the south fighting has been almost two years. During this period, only once he had home visits and found no negative credit.
    The afternoon when the sun sets, Sandra missed very much loved father that day at home he often led her to play well in such a beautiful afternoon.
    Meanwhile, Sandra did not stop the tears rolling down his cheeks. Sometimes Sandra caught like tears in the corners of her eyes though Sandra said she tried to hide her emotions, not wanting to show Sandra.
    Today watched the snow fly, Sandra felt his memory. His wish now to Sandra swooping into the him that with permanent, calcined New and for him to look with loving eyes affectionately, he stroked his most soothing and is told about the battlefield for .
    Sandra miss father when she started thinking about Christmas. She called her mother:
    "Mama! Just three days before Christmas and that cheek! "
    Mrs. Johnson was trudging in the room. She searched in the messy pile of Christmas objects that her family has had for years, each Christmas season to get displayed in the middle of the house. Loving her voice:
    "Yes, Sandra, cheeks looking object Birthday!"
    Sandra jumping leg traps in closet:
    "U that? Like too. To find accessories for mother. "
    Islam is not at war, the furniture of each family arranged to move somewhere. From a walk In the civil war between North and South, chaos occurring regularly, do not know when. Measurement is divided into two categories: precious things and is always willing to take time to run. Unnecessary and heavy, to move into the storage room. The object Birthday but you can not carry when needed. Had to put in a box and store it in the map room. Rooms of all sorts of clutter, we were to find that does not go into the subject of Birth. Sandra both rummaged through his mother:
    "Oh, never did that? This Christmas party is about? "
    Mrs. Johnson was stunned moment. Her throat. She did not answer immediately daughter.
    Her beloved husband had two Christmas season. Do not know how his life and death. In the past three months, a fierce battle occurred as both sides of South and North Vietnamese troops were hurt tens of thousands of people. Countless people were injured. She expects John was wounded and went home to her care, so she forever be close to her beloved husband, Sandra was close to his father. But she does not go see her husband, she with security perhaps her husband had died in that battle because many people are killed in battle too, people do not keep the news to her. She still hides silently tears do not want to tell Sandra and when Sandra asked, she replied: "Three going on!"
    Yeah, a few meals Christmas then, John? John, she was so excited, Sandra fun. And although a state of war remains, she will try to prepare a delicious Christmas dinner for the whole family. She will kill a turkey in some leftover chicken in the farm. Will lack many things: no butter, no cheese ... and apparently only a little sugar and flour enough for a pie. But no. That was enough. Just John. Just the presence of John only. Everything is extra.
    War was devastated, destroyed foremost, even the basic necessities of life. And anarchy has made people uneasy work to produce these things. Ms. Johnson said that there are many families in a state of misery deprivation: lack of daily bread to eat, and let the milk and butter, sugar ... is something rare at the time.
    "Kia, do not answer me?"
    Ms. Johnson awakened as from a dream. She remembered the question of Sandra:
    "Well, maybe three kids going on. This Christmas party going on ... "
    Sandra baked New voice:
    "Mother always said he was about three and going on ... but never three. I do not believe the cheek ... "
    Ms. Johnson sighed. She explained to me how? She just trust God, especially the upcoming Christmas holidays. God will trade her family put her beloved husband of the family.
    Sandra suddenly shouted:
    "Mum, this object cheeks!"
    They were then taken to the Christmas objects on display on a small table in the living room, where the most solemn. Sandra lit two lamps for the object then stood a charm. The room is furnished and thanks to the phenomenon of Christmas, looks fancy and quite cozy.
    "Ma-ah, lacking trees. Cheeks with the corner cut a branch off. "
    Ms Johnson said:
    "Yeah, close quickly lest coming up."
    They were going out to the garden. Ms. Johnson carrying a knife to cut down the tree. Sandra finished watching a spike like that from:
    "Cut this nice cheeks. My mother cut me off! "
    At Mrs. Johnson had just finished cutting a tree, the bell rang at the gate. They were looking over the fence out. Two men wearing military uniforms north riding on two horses.
    Ms. Johnson and Sandra suddenly found two strangers suddenly, afraid of no one minds, and would scream and run, but fear too hard edged, twitter leg, was not running anymore. Mother and daughter had stood as the sun grown there. Who still wonder what the attacks of the North Vietnamese? They arson and rape women girls. They do all that barbaric no one can imagine. But probably guess the mood, the two men spoke:
    "She and her do not be afraid. We do not do what she and her. Please let us sleep through the night and for drinking water, in the morning we will go. "
    Mrs. Johnson to get his bearings. She did not know what to calculate. She really afraid for two North Vietnamese soldiers in the house too. That night her mom only, if two soldiers "playing games", then how? She was older and could deal but Sandra was little more than ... She glanced looked at Sandra. Sandra thought she consulted her, she said without thinking:
    "Coming Christmas and à cheek. Mum kept them sleep through the night! "
    Two men heard the very enthusiastic:
    "She said. Noel soon. We also have a family but can not go home, homesick too! Let us slept in the living room one night. We promise not to bother you and her. "
    Ms. Johnson saw two people talking seems nice young man. Christmas coming, she did not do anything good to offer to God? Suddenly she see business confidence excavation in the heart. She immediately eager to open the gate for the two men.
    After carefully tuck port then, she was only room for two people tie a horse in the backyard and guide them into the living room. She put more wood in the fireplace and considerate care of them.
    Two North Vietnamese soldiers removed guns are carrying out, bring to a corner of the room. Then they introduced themselves to Ms. Johnson and Sandra.
    One was Mark Wilson, 30, has a wife and a 2-year-old son, was in Illinois. The other, Tom Harrison was 21 years old, single and family in Ohio. Two people looked hungry and tired. Johnson told her they had nothing to eat for several days now.
    Ms. Johnson feel this too. She wanted to treat them a little something to warm their hearts as they say in the morning will come soon.
    Just a bit of sugar and flour. She had on when her husband would make a cake for her husband to eat and to celebrate family reunions are always possible. But now there. Although they are the ones who are from the feud with her husband, but her thought was for them to sleep through it must be treated kindly to them. Moreover they are polite, respectful, respected her and cheerful, courteous to her daughter.
    "Come to John on will make another" Mrs. Johnson told myself.
    With that she told the two men lying then go get seat botva road finally, she started baking. During baking, she heard Sandra asked the two men to everything about the war, about the hard life in the military. She found Sandra and his young men seem very together and attached to each other.
    Moments later cooked, Ms. Johnson invited everyone at the table. Sandra and her are always hand-wheel for two men. They eat delicious and gradually rose color they face, fresh, fruit, looking pale and tired before. They were very happy, happy.
    Dusk. Shrill bells of the nearby church made less solitary space. Ms. Johnson quietly made the sign of the Cross. She thought her husband very much and pray for him early on.
    Suddenly there was throbbing bell outside the gate. Everyone looked at each other. Two North Vietnamese soldiers thought a few of their friends to go to sleep again. Mrs. Johnson did not figure out who she felt her heart palpitations in the chest. She thought: "Lord John." But immediately she put the thought away. John on is at two North Vietnamese soldiers in the house? God, do not be like that. Never can be like that. This old John temper, stay back to do so immediately. Surely would have not happened.
    Ms. Johnson told the two men:
    "You keep eating. To me and Sandra who knocked on the door this time. "
    When we were out to the gate and saw the two men dressed in military uniform military on the back of two horses. Ms. Johnson held up a lamp in his hand, staring at them and then screech to:
    "John? He did that? "
    Her husband:
    "Yeah, he was weird? Why not open the gates at him still standing there? "
    Please God, dream John had come true but two men in the house, why? Mrs. Johnson's mindset paralyzed, her mam made her stood out. Her plea to God was accepted, but God did not give it in a good situation at all. Her husband was standing there and even his friends, two of them had a gun and it looks like just from the front. She thought of the two guns two men in nha.Roi she imagine what will happen when she and her husband walked into the house. She will listen to brittle explosive rounds, will see the body fall and neighboring blood run around her house. Or maybe her husband will attack first and killed two North Vietnamese soldiers in the moment.
    "God," She shivered muttered. The cold sweat absorbent clothes back because she was too scared. But consecutive time, Sandra shook her role:
    "Cheek A, which is open to third and he. Given three or truth. But do not be afraid because of the upcoming Christmas. "
    Seeing a long time not been opened, John shouted from outside the fence:
    "Diane, why do not you open the door for him? There is nothing in his house? "
    But Mrs. Johnson still real. She does not know? So Sandra nimble opens the door and hugged her father:
    "Having three kids so happy. Three always than three? "
    Friends of John stand there looking at the father and son John fondling each other.
    "Looks like there is something strange in your home is not Sandra?" Mr. Johnson asked his daughter.
    Sandra said:
    "I want to tell three, but first I have to promise you I did not do a thing, is to kill people ..."
    John gasped, he looked at his daughter:
    "What happened to Sandra? Fast! "
    Sandra then to tell her father about two North Vietnamese soldiers in the house. The more you listen to him more angry:
    "Well, they are implacable enemies of the party. I have to kill the two guys. How many friends of three was killed by them it tragic. Three revenge. "
    Turned to his wife, he said:
    "She has done an unforgivable mistakes. She dared to welcome my enemies in the house. I had to lower them first, then ask her sins. "
    Say, John and his friend, a gun in his hand, tattoo tattoos go into the house. But Mrs. Johnson linen legs run by husband and friends and trying to stop them. She begged her husband:
    "I bow to you. Do not do that. They are very kind and nice. "
    The husband more angry, he stared at his wife:
    "She treated my enemies in the house and is now defending them, right? I do not want to see her again. She is not my wife. "
    He pushed his wife verbally nhủi aside and continued walking towards the house with the intent to kill by two North Vietnamese soldiers. To kill them instantly.
    But she Johnson and Sandra trying to hold two people. Sandra said:
    "Daddy, that's close to Christmas, I can not forgive them once? Three know God do not like killing three? "
    Sandra hit the downside of her father and a friend of his. Two softened the extremely logical reasoning of Sandra. After some hesitation, they put a gun in a bag. Mr Johnson said:
    "Well, because of the upcoming Christmas and should not kill people. Three willing to forgive them this time. "
    Ms. Johnson very glad to hear your husband say so. Be had, she said:
    "Not just once, but forever. Do not you ever want contrary to the commandments of God? Like enough killing me! "
    Then four of the last state. Mother and daughter very happy persuaded her husband and father and friend up the idea of killing. But when at home, they did not see the first two North Vietnamese soldiers.
    Mr. Johnson asked:
    "Where are the other two?"
    Ms. Johnson presumably two North Vietnamese soldiers had witnessed the "hook" just finished, was so afraid and fled and because two of their guns was no longer there. She behind big call:
    "Please Mark and Tom wealth in the house. There is nothing to be afraid of. My husband and his friend will not do what the two of you. "
    Two North Vietnamese soldiers from the bush come out. They also do not carry guns. Four soldiers, two northern troops and southern two same warm handshake and introduced himself. They sit at the table and enjoy the wheel at the right side notes. Extremely frugal meal, but the meal of a lifetime.
    With tears glistening as emotional and radiant smile on her face, Ms. Johnson said to the people:
    "Though we celebrate Christmas a little early but I'm very happy with the presence of people today. I hope the war will end soon and people become brothers and sisters because we are living on the same continent. May God into a blessing for me and my family. "
    On Christmas Day the following year, in 1865, just as the Vietnam War - North end, Tom Harrison - young North Vietnamese soldier last year - the back of the Johnson family farm. This time he would not drink and sleep through the night, but to get married to Sandra.
    Since then, young couples live happily ever after together
    Memphis, Tennessee, USA Christmas 1977
    But Xuan Tran Dinh Ngoc


    --------------------------------------



    (The messages below are not composed by me, I just borrow them from those who sent/forwarded 
    to me to say what I love to say to you during this wonderful season :-)
     
    Dear Santa,
     
    I don't want much for Christmas, I just want the person reading this to be happy.
    Friends are the fruit cake of life - some nutty, some soaked in alcohol, some sweet - but mix them together and they're my friends.
    Love ya.
     
     
    Where did the year go? Suddenly it is December .......again - and we realize that with giant strides we started in January and within a blink of an eye, 2012 is on its back!
     
    A big "Thank You" to each and everyone of you, for the impact you had on my life this year. Especially for all the e-mails I received.......without you, I'm sure that 2012 would have been extremely boring. 
     
     
    May 2013 mark the beginning of a Tidal Wave of Love, Happiness and Bright Futures. 
     
    And to those who need someone special, may you find that true love. 
     
    To those who need money, may your finances overflow. 
     
    To those who need caring, may you find a good heart. 
     
    To those who need friends, I am still here for you.
     
    Thanks for being my friend!
                                                        
        ALL THE BEST IN 2013
       
    Christmas  Songs
    Away In A Manger
    Loretta Lynn
    Christmas Alphabet
    The McGuire Sisters
    Christmas Country Christmas
    The Statler Brothers
    Christmas Song
    Alvin & The Chipmunks
    Christmas Times A Coming
    Bill Monroe
    & The  Boys
    Christmas Waltz
    Frank Sinatra
    Christmas Without You
    Kenny &
    Dolly Parton
    Jingle Bell Rock
    Bobby Helms
     
    Jingle Bells
    Perry Como
    Jingle Bells
    The Jingle  Piggie
    Joy To The World
    Nat King Cole
    Let It Snow
    Andy Williams
    Little Drummer Boy
    Neil Diamond
    O Christmas Tree
    Nat King Cole
    Please Come Home
    The Platters
    Pretty Paper
    Roy Orbison
    Santa Baby
    Cynthia Basinet
    <

    ...

    [Thư đã được cắt bớt]  Xem toàn bộ thư


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Hùng @ 06:02 21/12/2012
    Số lượt xem: 958
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    CLB TPT Bác Ái Hướng về Biển Đảo

    CLB TPT 2014 photovoice

    Tiểu phẩm và phần chào hỏi ấn tượng HOITHIQTE2014

    Giao luu hè 2014

    Hội thi móc son lịch sử - Phước Tiến + Phước Trung + Phước Bình 2013-2014

    TẠO BẢN ĐỒ