THÔNG TIN TRI THỨC

”Lời Ngài là ngọn đèn soi con bước,là Ánh sáng chỉ đường con đi”
*NGUYỄN HÙNG *
Gv Phước Tiến B Bác Ái Ninh Thuận - Thích học hỏi khám phá nghiên cứu và sáng tạo
* KIẾN THỨC KHÔNG CỦA RIÊNG AI *
Rất vui khi cùng quý vị chia sẻ, cùng đồng hành khám phá học hỏi và trao đổi - mong được sự đóng góp xây dựng từ quý vị
Xin Chúc Sức Khoẻ - Hạnh phúc và Thành Đạt.
Web:17-10-2009
Admin:0976.087.247

MENU TÀI NGUYÊN

Tài nguyên dạy học

Thành viên trực tuyến

0 khách và 0 thành viên

Ngâm thơ:JB. Nguyễn Hùng

BÀI HÁT CHỌN

Liên kết khác

Semaphore - morse2b tde link

Giúp bạn tìm kiếm


1-Nghệ thuật sống
2-Từ điển Y Khoa
3-Y Bác sĩ gia đình
4-Video hài
5-Góc giải trí
6-Phả hệ
7-Phong tục tập quán
8-Toán lớp 1 đến lớp 8
9- DIR Máy tính
10- Cộng đồng thông tin
11- Bản đồ các tỉnh
12- Vietbando
13- Tạo ảnh động
14- Xinh xinh
15- Bệnh viện tin học
16-PCguide
17-Hình ảnh vui
18- Ảnh số Nguyễn Hùng
19-Kết quả sổ xố 3 miền
20- Học HTML BASIX
21-ghép hình ảnh động
22- THPT Nguyễn Du
23- Thư viện sách
24- Từ điển Danh Ngôn
25- Xem ti vi hài
26- Phong Thủy VietAA
27- Góc Thầy Trò
28- Code chữ nhiều màu
29- Upload ảnh Lấy link
30- Chỉ tay- xem tướng
31- Đăng tin
32-Ngân hàng mọi nhà
33- Trường xưa
34-seqap.edu(Giáo dục)
35-Bạn là baonhiêu?
36.T.Kiều-Ngàynàynămxưa
37.Vua-Danh tài-Đồ hoạ
38.Vườntrẻ-KT gđình
39. Dbạ web cônggiáo
40.Mp3karaoketruyệnGSinh
41.petalia Giải trí và chia sẻ
42.Dngôn,nhânvật,skiện
43.Mía PhasucoNThuận
44.Mẹ và bé
45. Diễn đàn trẻ thơ
46. Tạo thiệp điện tử
47. Thiệp Việt
48.Kiến thức Kinh Doanh
49.Đắc nhân tâm
50.Trò chơi Tiếng Anh
51. Tạo ảnh nghệ thuật
52. Học tiếng Anh6789
53.Sách online,Truyện,hài
54.Điện lực Ninh Thuận
55 doimoigiaoduc
56 Tìm lời bài hát
57.Tỉnh đoàn Ninh Thuận
58. Phòng GD Bác ÁI
60. Rút gọn link /
61.All Kiến thức-kỹ năng/
63- Cửa sổ công nghệ
64.Bồi dưỡng văn hóa
65 Học từ xa Khóa học
Thông tin tri thức

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Logo Liên kết

    Vũ điệu

    20-11-2014

    HKPĐ 2014-2015

    CLB TPT 2015

    Hội chợ Xuân 2015

    Trung thu năm 2015

    CLB và Phước Tiến B

    GIAO LƯU 4-2015

    NHẠC KỂ CHUYỆN

    Thể dụcTrường học

    facebook JB

    Điều tra ý kiến

    Bạn truy cập trang này thông qua?
    Tình cờ
    Người khác giới thiệu
    Tìm kiếm theo từ khóa
    Trang ưa thích từ lâu
    Thông qua trang khác

    Ảnh ngẫu nhiên

    Happy_new_year.swf Video_07__tai_nan_giao_thong.flv Video_13cailuongEnglish.flv Hoa_cham_pa.mp3 Season_1600_1200_2_original.jpg 4_ta_hat_to_hat_nho.mp3 2_Doi_tay_len_vai_Nhac_sinh_hoat.mp3 3_hon_lua_thieng.mp3 1_Nhay_lua_lua_titach.mp3 1_luahong.mp3 1_goi_lua_thieng.mp3 1_Chao_Lua_Thieng.mp3 CUUNON_CHUC_TET.swf Images_23.jpg Diendanhaiduongcom19072.jpg Flowers_alphabet.swf TINH_LA_HU_KHONG1.swf Lua_doi92.swf KINH_MUNG_PHAT_DAN_21.swf Lich_Tet_31.swf

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Thông tin Thư viện sách > Động não và Hài hước >

    Les illuminations à Lyon-Chồng đi làm xa, vợ ở nhà “nhớ” quá, bèn viết thư hỏi chồng:

     

    Chồng đi làm xa,
    vợ ở nhà “nhớ” quá, bèn viết thư hỏi chồng:
     
    Đám ruộng hai bờ ở đầu mông
    Lâu ngày không cấy vẫn để không
    Nước non vẫn đủ, cỏ mọc tốt
    Nhờ người cày hộ có được không?
     
    Đọc thư xong, chồng vừa tức vừa sợ,
    vội viết trả lời:
    Đám ruộng hai bờ là của ông
    Cho dù không cấy vẫn để không
    Mùa này không cấy chờ mùa khác
    Nhờ người cày hộ chết với ông
     
    Vợ gửi tiếp thư khác:
    Ruộng để lâu ngày cứ bỏ không
    Hạ đi thu đến sắp lập đông
    Cỏ xanh cũng lạnh dần éo húa
    Thợ cày đầy rẫy chẳng tính công
     
    Chồng trả lời:
    Biết ruộng lâu ngày bỏ trống không
    Cỏ dại um tùm mọc mênh mông
    Nhưng mà tụi nó cày tệ lắm
    Kỹ thuật thua Ông, có biết không?
     
    Vợ giải thích:
    Về mặt kỹ thuật, tôi thích ông
    Nhưng mà thể lực ráng nghe không
    Ông cày gì để mau mệt quá
    Nhiều kiểu, nhiều pha tôi thỏa lòng
     
    Chồng:
    Uh… mặt kỹ thuật đã lầu thông
    Riêng phần thể lực vẫn không xong
    Thôi thì đành phải qua Hàn quốc
    Mua sâm bổ lực có được không?
     
    Trả lời rồi, vẫn thấy không ổn,
    chồng viết tiếp:
    Tui đi Hàn quốc bà ở không
    Một tháng sẽ về bà khỏi mong
    Nhưng đừng léng phéng cày với cấy
    Tôi mà biết được chết nghe không
     
    Rồi tiếp thêm nữa:
    Tui về khi ấy sẽ hóa Long
    Làm tròn bổn phận của người chồng
    Ngày cày, đêm cấy, không ngưng nghỉ
    Cho bà thỏa sức thỏa ước mong
     
    Vợ nói với chồng:
    Ruộng ông không cấy cứ để không
    Bày đặt đi Hàn với hoá Long
    Ruộng đang hết nước làm sao cấy
    Bấy giờ còn nước cấy cho xong
     
    Chồng không chịu,
    viết lại:
    Cái gì của ông là của ông
    Ruộng ông khô nước thì mặc ông
    Mùa này không cấy thì mùa khác
    Cày cấy lung tung chết với ông
     
    Vợ cố thuyết phục:
    Ruộng vẫn nơi này quá mênh mông
    Sao chẳng gieo đi kiếm vài đồng
    Ông dzià vẫn đó chi mà ngại
    Mùa ông thu hoạch khỏi tốn công
     
    Chồng cảnh cáo:
    Này này ông nói có nghe không
    Ruộng ông, ông kệ, cứ chơi ngông
    Khi nào ông rảnh, ông gieo giống
    Còn không, kẻ khác cấm cho trồng
     
    Vợ chịu không nổi, gửi tiếp:
    Ông à… cỏ dại lên quá mông
    Dân cày quê mình cứ ở không
    Thôi tui làm phước cho họ cấy
    Ông về thu hoạch… thế là xong
     
    Chồng tức giận:
    Cỏ dại có mọc lên quá mông
    Thì bà vẫn cứ phải để không
    Ông mà biết được bà cho cấy
    Ông về nhổ sạch thế là…xong
     
    Bà nói nữa:
    Ruộng giờ lúa đã cao tới mông
    Nhưng mà thủy lợi vẫn chưa thông
    Quê mình giờ nhiều người nhàn rỗi
    Kêu họ thông giùm có được không?
     
    Chồng đáp:
    Chưa thông thì cứ để cho ông
    Ngày đêm ông vẫn đang luyện công
    Thủy lợi muốn thông là chuyện nhỏ
    Ông về ngày thông… đêm cũng thông!
     
    Rồi bồi thêm một câu:
    Ông về mà ruộng đã được thông
    Thì bà chỉ có chết dzí ông
    Không thèm cầy cấy mà chỉ giữ
    Để xem thằng nào dám cấy không?
     
    Vợ nghe nói thế,
    mừng quá:
    Ừa, nghe ông nói tui quá mong
    Chờ ngày ông về đục cho thông
    Ruộng tui mở sẵn chờ ông cấy
    Ông muốn lúc nào tùy ý ông.
     
                 Vì không biết tác giả bài thơ là ai, nên chỉ có thể có lời cám ơn thi sĩ ẩn danh nào đó đã cống hiến cho bà con ta những vần thơ vui kể trên.
     
    -----------------------------
    1.Già người, già tóc, già râu. Bộ phận chiến đấu còn lâu mới già
    2. Mình ngu nhiều kẻ ngu hơn, cho nên được gọi là khôn hơn người.
    3. Tái dê chấm với tương gừng, ăn xong rồi lại phừng phừng như dê
    4. Ở giữa 2 cái chân thật là 1 cái chân tình
    5. Yêu nhau cởi áo cho nhau. Ghét nhau trợn mắt: Áo đâu? Mặc vào!
    6. Phải bình tĩnh trước gái xinh và không giật mình trước gái xấu!
    7. Nhan sắc có hạn, mà lựu đạn thì có thừa
    8. Muốn ngủ ngon thì đừng lấy vợ. Muốn không nợ thì đừng có yêu. Muốn cao siêu thì đừng dại gái. Muốn thoải mái thì vào nhà tu.
    9. Buổi sáng thức dậy. Thể dục thể thao. Da dẻ hồng hào. Hứng khởi tuôn trào. Lại vào ngủ tiếp
    10. Hội trường yên ắng ngủ say. Thuyết trình vừa dứt... vỗ tay ra về
    11. Ăn hột mít luộc có thể gây mất đoàn kết nội bộ và nghi ngờ lẫn nhau!
    12. Sống tình cảm mà không tiền cũng khổ. Yêu hết mình mà không được thì thôi
    13. Không có gì làm anh em ta xa cách. Chỉ ... hôi nách là xa cách anh em
    14. Con nhà gia giáo, huýt sáo theo liền
    15. Văn hay chữ tốt sao bằng thằng dốt lắm tiền
    16. Con là cái nợ, vợ là kẻ thù, thầy u là gián điệp
    17. Bò không ăn cỏ bò ngu. Trai không hú gái,trai ngu hơn bò!
    18. Nếu tiền không làm bạn hạnh phúc thì hãy đưa nó cho tôi
    19. Cell phone thuê bao mà bạn vừa gọi,nó nằm ngoài vùng phủ sóng. Thật ra nó đang nằm trong vòng tay kẻ khác đang phủ mền
    20. Thúy Kiều ôm chiếc Iphone. Gọi cho Kim Trọng khôn hồn tới ngay. Trọng lấy laptop xách tay. Mail cho bà tú tới ngay tóm hàng
    21. Em xinh đâu phải nụ cười, em xinh là bởi nhiều người xấu hơn!
    22. 6 năm trời không bia, không rượu, không thuốc lá, không đi chơi đêm không đàn bà. Và thế là......... tôi vào lớp 1
    23. Ngu còn tỏ ra mình phong phú
    24. Vì một người đi cố làm cả phố tắc đường
    25. Em đen nhưng tâm hồn em trong trắng, vì nhà em nghèo em dang nắng ...em đen
    26. Mai sau về với ông bà, ăn chuối cả nải ngắm gà khỏa thân
    27. Bia độc hơn rượu, bằng chứng trên thế giới chỉ có bia mộ chứ nào thấy rượu mộ ở đâu
    28. Mập không phải là cái tội. Mập là để thể hiện sự vượt trội về thể xác hơn người
    29. Những câu nói bất hủ, đọc sẽ không buồn ngủ...
    30. Bạn, là người khen ta khi ta đúng; chê ta lúc ta sai. Kẻ thù, là người khen ta khi ta sai; chê ta lúc ta đúng. Còn kẻ mà lúc nào cũng chê ta, dù rằng ta đúng hay sai
    thì đích thị là... là... VỢ TA.
     
    Khủng khiếp: Đó là một đêm thật khủng khiếp. Gió thổi cắt da, tuyết rơi dày đặc...Đường phố vắng tanh. Ông chủ tiệm bánh chuẩn bị đóng cửa thì một người đàn ông lách vào.
    Ông ta mặc áo ấm, áo mưa, khăn choàng nhưng vẫn bị ướt lóp ngóp.
    - Bán cho tôi hai cái bánh.
    - Chỉ hai thôi à? - ông chủ ngạc nhiên.
    - Ừ, hai thôi. Một cho tôi và một cho Sherry.
    - Sherry là vợ ông à?
    - Chứ anh nói ai? - người đàn ông gắt gỏng - Chẳng lẽ mẹ tôi lại bắt tôi ra đường trong một đêm như thế này à?
     
    Bệnh viêm khớp
    Sáng sớm, một ông sực mùi bia ngồi cạnh vị linh mục trên chuyến tàu điện.
    Áo ông ta vấy bẩn, mặt dính đầy vết son môi và một chai rượu ló ra khỏi túi áo choàng rách.
    Ông ta mở một tờ báo ra đọc và sau vài phút, quay sang hỏi vị linh mục:
    - Thưa cha, điều gì gây nên bệnh viêm khớp?
    - Con ơi, đó là do sinh hoạt phóng túng, ăn ở với đàn bà mạt hạng, lạm dụng bia rượu, thiếu vệ sinh...

    Người đàn ông lẩm bẩm gì đó rồi quay lại với tờ báo.
    Vị linh mục nghĩ có lẽ mình hơi nặng lời nên nói tiếp với giọng an ủi:
    - Thật tình cha không có ý trách móc gì con đâu. Thế con bị viêm khớp bao lâu rồi?
    - Rất may là con không bị, thưa cha. Con đọc trên báo này thấy nói rằng Đức Giáo Hoàng bị viêm khớp.

    Thơ thẩn.
    Chiều chiều bìm bịp kêu chìu.
    Lấy vợ thì cũng lấy liều mà thôi. 
    Ban ngày làm việc tả tơi. 
    Ban đêm hầu vợ, phận tôi đêm trường. 
    Nằm chung thì bảo...chật giường. 
    Nằm riêng lại bảo...tơ vương em nào? 
    Lãng mạn thì bảo...tào lao. 
    Đứng đắn lại bảo...người sao hững hờ? 
    Khù khờ thì bảo...giai tơ. 
    Khôn lanh thì bảo...hái mơ bao lần??? 
    Cả đời cứ mãi phân vân. 
    Tơ lòng con gái bít mần răng đây!
     
    Vợ chồng già..!!!
    Tối kia, một cặp vợ chồng có tuổi đang nằm trên giường. Người chồng rơi vào giấc ngủ nhưng người vợ cảm thấy tình cảm dâng trong lòng và muốn nói chuyện.
    Bà nói:
    - Anh thường cầm tay em khi chúng ta yêu nhau. Một cách mệt mỏi, ông vươn ngang tay, cầm tay bà trong một giây, sau đó cố quay lại giấc ngủ.
    Một lát sau bà nói: 
    - Sau đó anh thường hôn em. Hơi bực dọc, ông vươn người qua, hôn vội một cái trên má và nằm xuống ngủ.
    Ba mươi giây sau, bà nói: 
    - Sau đó anh thường cắn cổ em. Điên tiết, ông tung chăn và nhảy ra khỏi giường. 
    - Anh đi đâu vậy?
    - Bà hỏi. Ông quay lại và quát nhặng lên:
    - Thì đi lấy Hàm răng chứ đi đâu.........
    ----------------------------------
    GABRIEL JOSE GARCIA MARQUEZ (1928 - ....)

    VĂN HÀO NGƯỜI COLOMBIA  LÃNH GIẢI THƯỞNG NOBEL  VĂN CHƯƠNG NĂM 1982, VÀ TÁC PHẨM “100 NĂM CÔ ĐƠN”

    1/ Cuộc đời của Văn Hào Garcia Marquez:
    Gabriel José García Márquez còn có tên là Gabo, là một nhà báo, nhà văn viết tiểu thuyết và cũng là một nhà hoạt động chính trị. Ông Garcia Marquez chào đời vào ngày 6/3/1928 trong một gia đình nghèo, tại Thị Xã Aracataca trong Tỉnh Magdalena, thuộc Nước Colombia, nhưng ông sinh sống phần lớn cuộc đời tại Thành Phố Mexico City, Nước Mễ Tây Cơ, và tại Châu Âu. Giới văn học coi ông là người đứng đầu phong trào văn chương hiện thực và ma thuật (magical realism movement) bởi vì phần lớn các tác phẩm của ông thuộc về thể loại này.
      

     Ông Garcia Marquez theo học ngành Luật Khoa và Báo Chí tại đại học Quốc Gia của thành phố Bogota và tại Đại Học Cartagena. Vào năm 1948, ông bắt đầu vào nghề nhà báo, làm việc lần lượt tại các Thành Phố Cartagena, Barranquilla và Bogota, rồi trong thập niên 1950, trở nên thông tín viên nước ngoài của tờ nhật báo El Espectador. Ông hoạt động tại Rome và Paris, trở lại Colombia rồi qua Caracas vào năm 1958. Từ năm 1959 tới năm 1961, Ôâng Garcia Marquez là phóng viên của Hãng Thông Tấn La Prensa của Nước Cuba, tại Colombia, Havana và Thành Phố New York. 
    Qua thập niên 1960, ông là người viết kịch bản (screenwriter), nhà báo và nhà xuất bản tại Thành Phố Mexico City. Ông dọn qua Barcelona vào năm 1973 rồi trở lại Mexico vào cuối thập niên 1970. Vì chiều hướng chính trị khuynh tả, Ông Garcia Marquez đã không được phép di chuyển dễ dàng qua Nước Hoa Kỳ và trong Xứ Colombia của ông.
    Vào cuối thập niên 1940, Ông Garcia Marquez bắt đầu viết các truyện ngắn, rồi vào năm 1955, cho xuất bản tác phẩm đầu tiên có tên là "Trận Bão Lá" (Leaf Storm = La hojarasca). Trong cuốn truyện này, đã xuất hiện ngôi làng hư cấu Macondo (fictional village) và tác giả đã dùng tới thể văn hiện thực với các nhân vật có tính huyền ảo hay ma thuật.
    Một tác phẩm đầu tay khác của Tác Giả Garcia Marquez là cuốn tiểu thuyết "Câu Chuyện Của Một Thủy Thủ Bị Đắm Tầu" (The Story of a Shipwrecked Sailor = refigerador roto, 1970), kể về một Tầu Hải Quân Colombia buôn lậu, nên đã gây ra tranh luận và tác giả bị coi là một người không được chấp nhận (persona non grata) đối với chính quyền của Tướng Gustavo Rojas Pinilla.
    Các bài viết từ năm 1958 trên Tạp Chí Mito của Xứ Colombia được tác giả Garcia Marquez in thành tác phẩm vào năm 1962 rồi qua năm 1968, được dịch sang tiếng Anh với tên là "Không Ai viết Thư cho ông Đại Tá" (No One Writes to the Colonel = El coronel no tiene quien le escriba, 1968), kể lại câu chuyện của một cựu chiến binh lớn tuổi mà các thành tích chiến đấu cho quê hương đã không được ai biết tới. Cũng vào năm 1962, Garcia Marquez còn cho xuất hiện tác phẩm "Vào Giờ Độc Ác" (In Evil Hour = La malahora, 1962), đây là câu chuyện liên quan tới sự đàn áp chính trị tại xứ Macondo
    Garcia Marquez đạt được danh vọng quốc tế vào năm 1967 khi ông sinh sống tại xứ Mexico và cho xuất bản tác phẩm rất danh tiếng "100 Năm Cô Đơn" (One Hundred Years of Solitude = Cien ano de soledad, 1967). Cuốn tiểu thuyết này kể lại câu chuyện của gia đình Buendia sinh sống trong thị xã cô đơn Macondo với các khám phá về gia đình này và về thị xã, đều mang tính bi thương (tragic), và Tác Giả Garcia Marquez đã mô tả các biến cố dưới hình thức của thứ truyện khó tin. Cuốn tiểu thuyết này được diễn tả như là biểu tượng lịch sử của phần đất Mỹ Châu La Tinh (Latin America), được kể lại bằng các nhân vật và địa phương bí ẩn, đây còn là bản văn anh hùng ca kể về một gia đình lớn, phức tạp, trải dài qua nhiều thập niên và bao gồm bên trong các truyền thuyết và kinh nghiệm của con người, nên đã khiến cho người đọc phải suy nghĩ theo triết học về bản chất của thời gian và sự cô đơn. Giá trị của tác phẩm này không chỉ nằm trong cách dùng thể văn mới mẻ, hiện thực và ma thuật (magical realism), mà còn hàm chứa vẻ đẹp của ngôn ngữ Tây Ban Nha. Thể văn cô đọng, hoàn cảnh phức tạp của cốt truyện đã làm cho nhiều người phải nhớ tới Đại Văn Hào William Faulkner của Hoa Kỳ.
    Sau khi phát hành, tác phẩm "100 Năm Cô Đơn" đã bán được hơn 10 triệu ấn bản và nhờ sáng tác xuất sắc này, Nhà Văn Garcia Marquez đã lãnh Phần Thưởng Romulo Gallegos vào năm 1972 và Giải Thưởng Nobel Văn Chương lừng danh vào năm 1982.
    Garcia Marquez cũng viết cùng với Nhà Văn Mario Kargas Llosa một bộ sách phê bình văn học có tên là "La novela en America Latina" (1968). Hai tuyển tập các truyện ngắn của ông, viết xong năm 1972 và dịch sang tiếng Anh năm 1978, là cuốn "Câu Chuyện buồn và khó tin của cô Erendira ngây thơ và bà nội không có trái tim của cô ta" (The Incredible and Sad Tale of Innocent Eréndia and her heartless Grandmother = La increible y triste historia de la cándida Eréndira y de su abuela desalmada, 1978), cuốn thứ hai tên là "Con Mắt của con Chó Xanh" (Eyes of a Blue Dog = Ojos de perro azul).
    Các năm sau, Garcia Marquez xuất bản cuốn tiểu thuyết "Mùa Thu của viên Tộc Trưởng" (The Autumn of the Patriarch = El otono del patriarca, 1975), đây là các câu chuyện châm biếm, ám chỉ các nhà độc tài của các xứ Mỹ Châu La Tinh. Một số sáng tác của Garcia Marquez có thể xếp vào loại vừa hư cấu (fiction), vừa không hư cấu (non-fiction), đáng kể nhất là tác phẩm "Biên Niên Sử của một cái Chết đã được báo trước" (Chronicle of a Death Foretold = Cronica de una muerte anunciada, 1981), cứu xét về các biến cố chung quanh một vụ sát nhân, hay câu chuyện trả thù giết người tại một tỉnh trong vùng Trung Mỹ.
    Tác phẩm "Tình Yêu vào Thời Thổ Tả" (Love in the Time of Cholera = El amor en los tiempos del cólera, 1985) là câu chuyện dùng tới các mẩu chuyện tỏ tình của cha mẹ tác giả, đây là một cách suy nghĩ về tính thủy chung trong một tình yêu lãng mạn, và còn nhiều sáng tác khác trong đó có các nhân vật, địa điểm, sự kiện... đã xẩy ra và được nhắc lại, tất cả đã tạo nên một thứ tiểu vũ trụ của Garcia Marquez (the Garcia Marquez universe), bởi vì tác giả này cũng đã nghiên cứu, mô tả về cảnh già, cõi chết và các đám tang... Tác giả đã dùng trực giác một cách khéo léo để nhận thức về sự thoái hóa của đời người, trong đó sức mạnh của đời sống và của tình yêu đã chế ngự mà mọi người không bao giờ hiểu nổi.
    Tác phẩm xuất hiện vào năm 1989 là cuốn "Viên Tướng trong Mê Cung" (The General in his Labyrinth = El general en su laberinto), một truyện hư cấu ám chỉ những tháng cuối cùng của vị anh hùng đã giải phóng vùng Mỹ Châu La Tinh là ông Simon Bolivar.
    Vào năm 1999, Văn Hào Garcia Marquez được bác sĩ chẩn đoán là mắc bệnh ung thư bạch huyết (lymphatic cancer), sự việc này đã khiến ông bắt đầu viết hồi ký. Qua năm 2000, một tờ nhật báo của xứ Peru đã loan tin sai là Ông Garcia Marquez qua đời.
    Năm 2002, Garcia Marquez xuất bản tập đầu tiên trong bộ sách 3 cuốn tự truyện (autobiography) với tên là "Sống để Kể Chuyện" (Living to Tell the Tale = Vivir para contarla). Đây là cuốn sách bán chạy nhất (a bestseller) trong thế giới nói tiếng Tây Ban Nha. Bản dịch sang tiếng Anh được Edith Grossman thực hiện và phát hành vào năm 2003, cũng trở nên tác phẩm bán chạy nhất. 
    Vào ngày 10/ 9/2004, tờ nhật báo El Tiempo của thành phố Bogota loan báo một cuốn tiểu thuyết mới của Văn Hào Garcia Marquez: "Hồi Ký của các con Đĩ ảm đạm của Tôi" (Memories of My Melancholy Whores = Memoria de mis putas tristes). Ấn bản đầu tiên của tác phẩm này đã xuất hiện vào tháng 10 năm đó với số lượng một triệu cuốn.
    Văn Hào Garcia Marquez đã bị mang tiếng vì chiều hướng chính trị khuynh tả, ông đã từng là bạn thân của Fidel Castro, nhà độc tài của xứ Cuba, và trong thập niên 1960 và 1970, ông đã tỏ rõ là có thiện cảm với các nhóm cách mạng Mác Xít trong vùng Mỹ Châu La Tinh, nhưng dù thế, ông đã không ủng hộ các nhóm du kích như FARC và ELN từng hoạt động trong Nước Colombia.
    Các tác phẩm chính của Văn Hào Gabriel Jose Garcia Marquez:
    Các Tiểu Thuyết:
    • 1962 – Vào Giờ Độc Ác (In Evil Hour)
    • 1967 – 100 Năm Cô Đơn (One Hundred Years of Solitude)
    • 1975 – Mùa Thu của viên Tộc Trưởng (The Autumn of the Patriarch)
    • 1981 – Biên Niên Sử của một cái Chết đã được báo trước (Chronical of a Death Foretold)
    • 1985 – Tình Yêu vào Thời Thổ Tả (Love in the Time of Cholera)
    • 1989 – Viên Tướng trong Mê Cung (The General in his Labyrinth)
    • 1994 – Về Tình Yêu và các Con Quỷ khác (Of Love and Other Demons)
    Các Truyên Ngắn, Tiểu Thuyết Ngắn và Tuyển Tập:
    • 1947 – Con Mắt của con Chó Xanh (Eyes of a Blue Dog)
    • 1955 – Trận Bão Lá (Leaf Storm)
    • 1961 – Không Ai viết Thư cho ông Đại Tá (No One Writes to the Colonel)
    • 1962 – Đám Táng của Bà Má Lớn (Big Mama's Funeral)
    • 1968 – Một Người rất già với các Cánh Lớn (A Very Old Man with Enormous Wings)
    • 1978 – Câu Chuyện buồn và khó tin của cô Erendira ngây thơ và bà nội không có trái tim của cô ta (The Incredible and Sad Tale of Innocent Erendira and her Heartless Grandmother)
    • 1992 – Các Kẻ Hành Hương lạ lùng (Strange Pilgrims)
    • 1995 – Người Đẹp Trai nhất thế giới bị chết đuối (The Handsomest Drowned Man in the world)
    • 1998 – Vì Đất Nước trong tầm Trẻ Em (For the Sake of A Country Within Reach of The Children)
    • 2004 – Hồi Ký của các con Đĩ ảm đạm của Tôi (Memories of My Melancholy Whores)
    Các Truyện không hư cấu (Nonfiction)
    • 1970 – Câu Truyện của một Thủy Thủ bị đắm tầu (The Story of a Shipwrecked Sailor)
    • 1986 – Các cuộc Phiêu Lưu của Miguel Littin (Clandestine in Chile: The Adventures of Miguel Littin)
    • 1996 – Tin Tức của một vụ Bắt Cóc (News of a Kidnapping)
    • 2002 – Sống để Kể Chuyện (Living to Tell the Tale).
    2/ Nội dung Tác Phẩm "100 Năm Cô Đơn":

     
     “100 Năm Cô Đơn” gồm 20 chương không đánh số. Chương đầu tiên kể về nguồn gốc của gia đình Buendía lập nghiệp tại một thị trấn giả tưởng Macondo. Câu chuyện bắt đầu với trí nhớ của Đại Tá Aureliano Buendía đối diện với đội lính xử bắn và mọi câu chuyện được kể lại qua trí nhớ của nhiều nhân vật. Người kể chuyện cho biết cha của Đại Tá là José Arcadio Buendía, mẹ là Úrsula Iguarán, người du sinh gypsy Melquiades và một nhóm nhỏ các người định cư ban đầu, tất cả đã lập nên ngôi Làng Macondo nhỏ bé. Do sống tại một nơi cô lập và cô đơn cả về mặt tâm lý, người dân của Làng Macondo chỉ biết về các tiến bộ bên ngoài nhờ những người du sinh gypsies. Một trong những người chuyên sống lang thang này tên là Melquiades đã có được một cuốn sổ chữ Phạn (sanskrit) trong đó có chứa đựng lịch sử và số mệnh của gia đình Buendía và cuốn sổ ghi này sẽ được giải mã trước khi người trưởng thành cuối cùng của gia đình Buendía qua đời.
     Macondo là một nơi không có trên bản đồ và tại nơi này, mọi thứ đều mang vẻ ma thuật (magic). Và sự cô đơn tỏa ra tại khắp nơi, từ mọi đồ vật. Thị trấn Macondo nằm bên ngoài nền văn minh, sau rặng núi dẫn đến thành phố cổ Riohacha, nơi này nhiều năm về trước, tổ tiên của gia đình Buendía đã cư ngụ. Vào thời xa xưa đó, người tộc trưởng tên là Jose Arcadio và vợ Úrsula, là họ hàng với nhau, đã sinh sống trong sợ hãi rằng họ sẽ sinh ra một đứa bé có đuôi heo. Sự sợ hãi là một chủ đề thường thấy của cuốn tiểu thuyết. Nỗi sợ hãi này đã ám ảnh và theo đuổi 6 thế hệ của gia đình này, đã ảnh hưởng xấu tới tình yêu chân thành và các truyền thống thành thực của họ.
     Sau đám cưới với José Arcadio Buendía, nàng Úrsula từ chối liên hệ tình dục với chồng vì e sợ sẽ sinh ra một thứ con mang hình bóng của quỷ dữ. Nàng bèn luôn luôn đeo trong người một thứ khóa trinh để không cho phép người chồng giao hợp. Vào một ngày kia, José Arcadio thắng Prudencia Aguilar trong một trận chọi gà và Aguilar đã chế nhạo Arcadio về sự trinh tiết của Úrsula. Vì bị xỉ nhục, José Arcadio nổi giận, bèn dùng một chiếc giáo đâm vào cổ Aguilar. Từ nay, Úrsula luôn luôn cảm thấy hồn ma của người chết đó tìm cách bịt họng người chồng của nàng. 
     Hồn ma Aguilar luôn luôn ám ảnh đôi vợ chồng Buendía này khiến cho họ phải chạy khỏi ngôi làng của tổ tiên. Cùng với một số bạn bè, đôi vợ chồng này đã đi vào trong rừng sâu và Jose Arcadio II đã ra đời trong chuyến thám hiểm và sau hai năm làm việc kiệt lực, Jose Arcadio Buendía nằm mơ thấy một thành phố có các bức tường bằng kính. Jose bèn dùng giấc mơ này làm điềm lành để thuyết phục một số người quen xây dựng nên thị trấn Macondo.
     Khi Jose Arcadio Buendía và vợ Ursula cùng với 20 nhà thám hiểm định cư trong rừng rậm, thế giới tại nơi này hầu như sơ khai, mọi vật hầu như chưa có tên và khi muốn có đồ vật nào, người ta phải chỉ tay vào món đó. Thị trấn mới này chìm trong cảnh cô đơn. Người con thứ hai của gia đình Buendía là Aureliano, người mà sau này trở nên Đại Tá, đã sinh ra tại nơi đây. Khung cảnh sống tại nơi bán khai này mang vẻ nhàm chán, lặp lại cùng với các hành động, cùng các bộ mặt và ngay cả cùng với tên của các người trong gia đình. Người con trai Jose Arcadio II đã liên hệ tình cảm với cô người làm Pilar Ternera, một người biết bói toán, biết đoán điềm giải mộng và họ sinh ra đứa con trai Arcadio III.
     Jose Arcadio đã tổ chức nơi định cư nhỏ bé thành một cộng đồng kiểu mẫu, đã trù liệu đường phố thế nào để mọi căn nhà nằm trong bóng mát, tránh khỏi ánh sáng mặt trời nhiệt đới, nhưng Macondo vẫn là một nơi nóng bỏng và khi làn sóng nhiệt độ cao tràn tới, mọi người và thú vật đều hóa điên. Khi đó, chim muông đánh phá các căn nhà và thị trấn chìm trong cơn dịch mất ngủ. Cơn dịch này khiến cho mọi người không những mất ngủ mà còn mất trí nhớ.
     Khi tên các đồ vật và cách dùng bị quên hết, Jose Arcadio phải làm ra một từ điển điện toán sơ khai, làm được 14 ngàn danh từ thì anh chàng du sinh gypsy tên là Melquiades trở về Macondo với liều thuốc chữa nạn dịch mất ngủ. Việc tàn phá trí nhớ, giống như cảnh lão suy và bài thuốc chữa trị là dấu ấn của cách trở về với lịch sử, với khoảng thời gian theo niên biểu và theo tâm lý và cũng là cách để đi về cảnh cô lập kỳ lạ.
     Giống như trong Thánh Kinh, cách bắt đầu mọi sự việc đều từ "lời nói", thứ này mang lại ánh sáng nhận thức của con người. Câu chuyện khởi đầu bằng trí nhớ khi một đứa trẻ khám phá ra một vật gì lần đầu tiên. Trong trường hợp cuốn truyện, đứa trẻ không chỉ là ông đại tá mà còn là người cha của ông này, ông cố José Arcadio Buendía. Đây là người bị ám ảnh giống như trẻ con về các thứ thông thường, với tất cả mọi người, ngoại trừ những người Macodians.
     
    3/ Ý nghĩa của Tác Phẩm

     Chủ đề của cuốn truyện “100 Năm Cô Đơn” là sự "cô đơn". Một thí dụ điển hình của con người cô đơn là đại tá Aureliano Buendía. Thời thiếu niên đã khiến ông ta phải yên lặng và cô độc, ông ta luôn luôn là người tỵ nạn trong cảnh cô đơn. Do sinh đẻ tại Macondo, ông ta đương nhiên hòa nhập vào cái cộng đồng bất hạnh này, đã “khóc” trong bụng mẹ Ursula, buồn tủi trong cảnh sống sắp tới.
     Macondo cũng là một thị trấn cô đơn. Trong nhiều năm trước kia, thị trấn này không liên lạc với thế giới bên ngoài ngoại trừ các người du sinh tới nơi đây để bán hàng. Người tộc trưởng của gia đình Buendia là Jose Arcadio Buendia cũng là người thích sống xa cách với các người khác, thường chìm đắm trong cảnh cô đơn để tìm kiếm các vấn đề bí ẩn và đặc tính này đã truyền lại cho các con cháu nhiều đời sau.
     Do dần dần tiếp xúc với nền văn minh, ngôi làng Macondo ban đầu đã mất đi trạng thái trong trắng và cô đơn, để trở nên tiến bộ nhưng các cuộc nội chiến đã mang lại nhiều cảnh bạo lực và chết chóc cho ngôi làng yên tĩnh trước kia và Aureliano trở nên thủ lãnh của các người nổi loạn và được gọi là Đại Tá Aureliano Buendia. Làng Macondo mất đi phong cảnh đồng quê thanh bình và ma thuật, mà trở thành một thị trấn liên lạc với thế giới bên ngoài qua viên đại tá nhiều tiếng xấu. Chính quyền của thị trấn này cũng thay đổi nhiều lần và người tàn ác nhất trong giòng họ Buendia đã cai trị thị trấn và sau này bị xử bắn trước đội hành quyết. Một thị trưởng khác được bầu lên nhưng rồi ông ta bị chết trong một cuộc nội chiến, chỉ tới khi có hiệp ước, thị trấn Macondo mới được hưởng hòa bình trong cảnh cô đơn và cô lập.
     Tác giả Garcia Marquez đã mô tả các thời điểm quan trọng của các nhân vật Buendia qua những cảnh đời: sinh ra, yêu đương, kết hôn và qua đời. Một số người trong gia đình này thì hoang dã, tham tình dục, các người khác lại yên lặng và cô đơn, ưa thích ẩn mình trong phòng để làm ra các con cá vàng rất nhỏ hay chăm chú xem xét các bản viết cổ.
     Nền văn minh tới làng Macondo khi các nhà tư bản đế quốc, tức là các người Mỹ, thiết lập nên tại nơi đây một đồn điền trồng chuối, họ đã khai thác đất đai và bóc lột nhân công. Do cách đối xử vô nhân đạo, các công nhân đã đình công. Cuộc đàn áp do quân đội về phe các nhà tư bản, đã làm cho hàng ngàn người thiệt mạng và sau khi các tử thi bị ném xuống biển, Macondo bị 5 năm mưa liên tục, tạo nên cảnh lụt lội rồi suy tàn. Các năm tháng bạo hành và tiến bộ sai, đã đưa thị trấn Macondo trở về thứ chu kỳ tiền định rất buồn thảm.
     Trong phần đầu của tác phẩm "100 Năm Cô Đơn", hai đặc tính hiện thực và ma thuật (the magic) có vẻ không hòa hợp với nhau nhưng cả hai đã được tác giả coi là cần thiết để diễn tả quan niệm của tác giả về thế giới bên ngoài. Theo nhà văn Garcia Marquez, sự thực tại (reality) không phải là thứ mà một người quan sát đã kinh nghiệm, mà phải do các cá nhân có quá trình khác nhau nhận xét nhờ kinh nghiệm của từng người. Thứ viễn cảnh đa dạng này rất thích hợp với miền Mỹ Châu La Tinh, là miền đất còn bỡ ngỡ trước sự tân tiến và thời kỳ ban đầu của cách kỹ nghệ hóa, đây là nơi bị tàn phá vì các cuộc nội chiến, bị cướp bóc do chủ nghĩa đế quốc, vì vậy các kinh nghiệm của người dân nơi đây khác với thứ của người dân sống trong một xã hội đồng nhất hơn. Trường phái hiện thực ma thuật (magical realism) đã chuyên chở một thứ thực tại (reality) bao gồm bên trong đặc tính ma thuật mà tôn giáo và các niềm tin dị đoan đã mang lại cho xã hội nơi đây. Tác phẩm "100 Năm Cô Đơn" cũng bao gồm các chuyện kể theo Thánh Kinh và các thần thoại của vùng Mỹ Châu La Tinh và tác giả Garcia Marquez đã pha trộn thực tại (reality) với hư cấu (fiction) để chứng tỏ rằng đôi khi sự hư cấu còn "thực" hơn cả sự thực tại: các cảnh tàn sát những công nhân của Macondo đã là những nỗi kinh hoàng mà người ta không thể tưởng tượng ra nổi. Rồi thì, đời sống thực bắt đầu với những kỳ quặc (fantasy) mà cuốn tiểu thuyết cố gắng tạo ra cùng các cảm giác. Tác giả như vậy muốn chứng tỏ rằng sự thực tại thì có tính chủ quan (subjective) và tùy thuộc vào từng cá nhân.
     Một ý nghĩa khác trong tác phẩm "100 Năm Cô Đơn" là ý niệm về "thời gian". Nhiều thế hệ của gia đình Buendia đã có các cá tính lặp lại do di truyền. Ursula Iguaran là người đầu tiên của Macondo đã nhận biết rằng "thời gian" thì không hữu hạn, mà dần dần tiến về phía trước và sự đồng thời của các thời gian khiến cho nhiều người mắc bệnh "quên" khi họ lẫn lộn quá khứ với tương lai và tương lai cũng dễ nhớ như quá khứ bởi vì cùng theo một thứ chu kỳ. Các lời tiên đoán của Melquiades chứng tỏ rằng các biến cố thì liên tục trong giòng
    thời gian, và kể từ khởi đầu của cuốn truyện, các người du sinh già có thể đoán trước được thời vận cuối cùng như thể các biến cố cùng xẩy ra và các bóng ma của Melquiades và Jose Arcadio Buendia đã cho thấy quá khứ của họ giống như hiện tại.
     Một chủ đề khác của cuốn tiểu thuyết là "ngôn ngữ". Trong một thế giới mới được khai sinh, ngôn ngữ còn ở trong tình trạng chưa hoàn hảo. Nhiều thứ ngôn ngữ được đề cập trong cuốn truyện, từ cách trẻ em học vần, tới các giòng chữ sâm trên thân thể của Jose Arcadio, tới tiếng La Tinh nói ra do Jose Arcadio và các lời tiên đoán của Melquiades do phiên dịch tiếng Phạn (Sanskrit). Cuối cùng, cũng do cách đọc chữ mà thị trấn Macondo bị tàn phá như thể do một lời tiên tri và mỗi hành động đọc sách đều mang lại hậu quả do các ý nghĩa đã được tiền định.
     "100 Năm Cô Đơn" còn mang một chủ đề khác, đó là "trí nhớ" (memory). Có những nhân vật trong truyện có quá nhiều trí nhớ trong khi một số khác lại mắc bệnh "quên lãng". Rebeca vì nhớ quá nhiều, đã khóa mình trong phòng và nỗi luyến tiếc những ngày tốt đẹp đã qua khiến cho bà ta không biết tới các thay đổi của thế giới bên ngoài, ngược lại, Đại Tá Aureliano Buendia bị mất hết trí nhớ. Lòng nhớ quê cũ và bệnh mất trí nhớ là hai thứ bệnh của giòng họ Buendia, một thứ buộc nạn nhân vào quá khứ, thứ kia làm cho nạn nhân bị lường gạt vì tương lai.
     Tác phẩm "100 Năm Cô Đơn" còn đề cập tới nhiều câu trong Thánh Kinh với các nhân vật có tính ngụ ngôn. Làng Macondo được tạo nên từ sự chân thật, ngây thơ và kết thúc bằng trận lụt lội giống như trận Hồng Thủy. Jose Arcadio Buendia và vợ Ursula được diễn tả giống như Adam và Eve trong Vườn Địa Đàng, và giống hệt như nhân loại, cuộc đời của gia đình Buendia đã gặp cảnh cô đơn và các thảm họa không tránh khỏi, trong khi hạnh phúc thì phù du và xa vời. 
    Cuốn tiểu thuyết “100 Năm Cô Đơn” được Garcia Marquez xuất bản tại Buenos Aires vào giữa năm 1967, đã gây nên làn chấn động văn học trong khắp vùng Mỹ Châu La Tinh. Cuốn tiểu thuyết này được giới phê bình văn học coi là một tác phẩm lớn của nghệ thuật sáng tác và đã được quần chúng đón nhận với nhịp độ mỗi tuần lễ có một đợt xuất bản mới. Danh tiếng của Văn Hào Gabriel Jose Garcia Marquez vang lừng, giống như các cầu thủ đá bóng hay các ca sĩ hát nhạc boleros, bởi vì tác phẩm “100 Năm Cô Đơn” là cuốn tiểu thuyết rất phức tạp và rất lôi cuốn người đọc.
    Theo nhà văn Mario Vargas Llosa, “100 Năm Cô Đơn là tác phẩm nới rộng và phóng đại thứ thế giới đã được dựng nên bởi các cuốn truyện trước kia của tác giả” bởi vì qua tác phẩm này, Văn Hào  Garcia Marquez đã pha trộn nhiều yếu tố của các câu chuyện viết ra vào thời trước, kể cả các câu chuyện ngụ ngôn trong Thánh Kinh, các kinh nghiệm cá nhân và các yếu tố của loại truyện giả tưởng của các nhà văn viết tiểu thuyết người Hoa Kỳ.
    PHẠM VĂN TUẤN



    -- 
    http://www.chshoangdieudhauchau.com/
    http://chshddhstchauau.blogspot.be/
     
    Vui lòng thông cảm nếu có sai sót lỗi trong đánh máy, và thông báo cho chúng tôi nếu quí CHS không muốn nhận những thông tin này, thành thật cám ơn.
     
    Những thông tin sưu tầm từ chúng tôi gửi chỉ mang tính tham khảo
     
    NHÓM CHSHD DHST CHÂU ÂU
    --- 
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "CHSHOANGDIEUDHAUCHAU" group.
    To post to this group, send email to chshoangdieudhauchau@googlegroups.com" target="_blank">chshoangdieudhauchau@googlegroups.com.
     
     


     

    -- 
    Vui lòng thông báo nếu quí vị không muốn nhận những thông tin này, thành thật cám ơn.
     
    TRUNG HỌC VIỆT NAM
    --- 
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "trunghocvietnam" group.
    To post to this group, send email to trunghocvietnam@googlegroups.com" target="_blank">trunghocvietnam@googlegroups.com.
     
     


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Hùng @ 20:22 09/12/2012
    Số lượt xem: 1577
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Ở giữa 2 cái chân thật là 1 cái chân tình

    Thông tin Nguyễn Hùng: http://phuoctienb.violet.vn/entry/show/entry_id/8572091#ixzz2EYq3KNdS

    Avatar

    CHÚC THẦY MỘT TUẦN LÀM VIỆC HIỆU QUẢ VÀ VUI VẺ!

     
    Gửi ý kiến

    CLB TPT Bác Ái Hướng về Biển Đảo

    CLB TPT 2014 photovoice

    Tiểu phẩm và phần chào hỏi ấn tượng HOITHIQTE2014

    Giao luu hè 2014

    Hội thi móc son lịch sử - Phước Tiến + Phước Trung + Phước Bình 2013-2014

    Đại hội liên đội 2017-2018

    TẠO BẢN ĐỒ